Du học Nga Blog tâm sự
của du học sinh Nga
và những điều không ai nói
mừng bạn ghé thăm Giới thiệu

​6 năm ăn Tết xa nhà. Cách xa mà không xa cách

Có một buổi sáng 30 Tết, giữa tuyết trắng của nước Nga xa xôi, tôi tự hỏi mình đang chờ đợi điều gì: một mùa xuân thật sự, hay chỉ là giây phút được nghe tiếng nhạc hiệu của "Táo Quân" vọng về từ quê nhà? Ấy là lúc tôi nhận ra, thời gian không làm nỗi nhớ phai nhạt, mà chỉ khiến nó chín muồi hơn. Năm nay là cái Tết thứ sáu tôi đón tại Nga, nơi không có đào, không có mai, càng không có cái se lạnh hanh khô đặc trưng của miền Bắc Việt Nam. Sáng 30 Tết, ngoài trời vẫn yên ắng, tuyết phủ dày, và tôi lại có lịch thi – một kỳ thi đúng ngày cuối cùng của năm âm lịch, chuyện không hề xa lạ với bất kỳ du học sinh Việt Nam nào học tập tại nước Nga này. Ở đây,

Đọc bài viết

Khi trong lòng còn, Tết sẽ không bao giờ xa

Người ta hỏi tôi, mùa xuân có trọn vẹn không nếu thiếu đi Tết? Tôi không trả lời ngay được. Nhưng từ sâu thẳm, tôi biết – với một du học sinh Việt Nam đang sống và học tập tại Nga như tôi, câu trả lời là không. Tết là một phần ký ức, là mảnh hồn dân tộc nằm im lặng trong tim mỗi người xa quê. Không có Tết, mùa xuân ở đây chỉ là những ngày lạnh buốt, đầy gió và mênh mang nỗi nhớ. Đêm giao thừa năm nay đặc biệt hơn mọi năm. Không có tiếng cười rôm rả quanh mâm cỗ, không có táo quân, không có ly rượu mừng đầu năm cùng anh em đồng hương như mọi lần. Thay vào đó, tôi có một chồng đề cương 53 câu hỏi đợi ôn thi, một lịch thi dày đặc kéo dài sang cả mùng

Đọc bài viết

Tết xa nhà, Giao thừa trễ, và Nỗi nhớ đúng hẹn

Có bao giờ bạn đón giao thừa không phải vào đúng 12 giờ đêm? Có bao giờ bạn ngồi một mình ở một đất nước xa lạ, đếm ngược thời gian chênh lệch chỉ để được cảm nhận Tết cùng gia đình, dù chỉ qua màn hình điện thoại? Tôi đã làm điều đó suốt sáu năm qua, kể từ ngày bước chân sang Nga trên hành trình du học – một hành trình bắt đầu bằng ước mơ, được tiếp sức bởi học bổng Nga, và tiếp diễn bằng rất nhiều lần tự hỏi: “Liệu năm sau mình có được về nhà ăn Tết không?” Mỗi năm, khi Tết đến xuân về, ở quê nhà bố mẹ lại ngóng, cả nhà lại mong. Tết với người Việt mình vốn là thời khắc thiêng liêng, là lúc mọi nẻo đường đều hướng về nhà. Dọn dẹp, sắm sửa, gói bánh chưng,

Đọc bài viết

Tết xa nhà và những kỷ niệm không thể quên nơi đất Nga

Có lẽ phải rời xa quê hương vào đúng dịp Tết mới cảm nhận rõ ràng thế nào là nỗi nhớ nhà cuộn trào trong lòng. Lần đầu tiên trong đời, tôi đón giao thừa không phải ở nơi có tiếng cười của ba mẹ, mùi hương của nồi bánh chưng, mà là giữa trời Âu lạnh giá, trong một căn phòng nhỏ ở Ký túc xá Pushkin – nơi tôi và nhiều bạn du học sinh Việt Nam gọi bằng cái tên đầy thương mến: gia đình thứ hai. Tết cổ truyền với người Việt luôn là dịp để đoàn tụ, để sum vầy. Thế nên, khi phải đón Tết ở một đất nước xa lạ như nước Nga, trong lòng ai cũng chênh vênh một khoảng trống khó gọi thành lời. Nhưng rồi chúng tôi đã tìm cách lấp đầy những khoảng trống ấy bằng những điều thân quen:

Đọc bài viết

Tâm sự chân thành của du học sinh Nga xa nhà ăn Tết

Có lẽ chỉ khi xa nhà, người ta mới thấm thía hết giá trị của hai chữ "quê hương". Đặc biệt là khi một mùa xuân nữa lại đến, còn mình thì đang chênh vênh nơi đất khách, ở một nơi xa lạ như nước Nga – lạnh lẽo, rộng lớn, nhưng cũng đầy những trải nghiệm không thể nào quên. Chúng mình – một nhóm những cô gái Việt Nam trẻ tuổi đang du học Nga – đã chọn cái tên “Phất” để gọi tên cho nhóm nhỏ của mình. Một cái tên vừa vui tai, vừa mang nhiều khát vọng. “Phất” – là hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến trong năm mới: học hành tấn tới, mọi dự định suôn sẻ, tương lai rạng rỡ. Chúng mình đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau ở Việt Nam, không hẹn mà gặp, không thân mà thành thân. Giữa

Đọc bài viết

Ba tháng đầu du học Nga và nỗi nhớ Tết quê nhà

Chỉ khi sống ở một nơi thật xa, ta mới thấm thía thế nào là “nhớ nhà”. Những ngày cuối năm, khi trời Moscow lạnh thấu xương, mình lại càng thấy thèm cảm giác được ngồi cùng gia đình bên mâm cơm tất niên, nghe tiếng pháo giao thừa, và thấy lòng rộn ràng như thời thơ bé. Cũng chỉ khi rời khỏi quê hương, người ta mới biết rằng Tết không chỉ là dịp lễ, mà còn là một phần ký ức khó gọi thành lời. Từ khi lên đại học rồi đi làm, mình đã quen với việc sống xa nhà. Gần mười năm nay, việc ăn Tết xa người thân không còn xa lạ. Nhưng dẫu đã quen với sự bận rộn, với nhịp sống độc lập ở thành phố, mình vẫn luôn ao ước được trở về mỗi khi Tết đến. Tết trong ký ức là những

Đọc bài viết

Du học Nga và những mùa Tết xa quê tĩnh lặng

Có những mùa Tết đi qua không tiếng pháo, không bánh chưng, không mùi trầm… chỉ có tuyết rơi và ánh đèn đường mờ nhòe qua ô cửa sổ nơi đất khách. Đó là lúc ta nhận ra, trưởng thành thật sự bắt đầu từ những mùa Tết vắng nhà. Du học Nga – với nhiều người, đó là giấc mơ rực rỡ: một học bổng Nga danh giá, một tương lai mở rộng cánh cửa, một hành trình học hỏi và trưởng thành trong môi trường quốc tế. Nhưng phía sau ánh hào quang của từ “du học” ấy, có bao nhiêu ai thực sự hiểu hết những ngày lặng lẽ của du học sinh nơi xứ người? Nhất là vào dịp Tết – thời điểm tưởng chừng như cả đất nước quê hương đang cùng nhau đón xuân, còn chúng tôi lại chênh vênh giữa những giờ học, bài

Đọc bài viết

Du học Nga và hành trình tìm thấy hạnh phúc

Tuyết vẫn rơi nhẹ ngoài khung cửa sổ, lạnh buốt là thế mà trái tim tôi lại đang ấm lên theo một cách rất riêng – một thứ cảm giác mà tôi biết, sẽ mãi đi cùng mình suốt những năm tháng sau này. Có những khoảnh khắc không cần quá lớn lao để được gọi là hạnh phúc. Đôi khi, chỉ là tiếng cười giòn tan của lũ trẻ trong lớp, một cái ôm nhẹ từ cô giáo người Nga hay ánh mắt cảm thông của những người xa lạ… cũng đủ khiến tôi nhận ra: mình đã tìm thấy niềm vui đích thực trong hành trình du học Nga này. Năm 2022 là một cột mốc không thể quên trong cuộc đời sinh viên của tôi – lần đầu tiên tôi được thực tập tại một trường tiểu học ở Moscow. Lúc ấy, mọi thứ đều thật lạ lẫm:

Đọc bài viết

7 năm du học Nga và thanh xuân ở Sư phạm Moscow

Có những nơi đi qua rồi vẫn vẹn nguyên trong ký ức như một phần không thể thiếu của tuổi trẻ. Với tôi, đó là Sư phạm Moscow – nơi tôi đã để lại bảy phần thanh xuân của mình. Bảy năm không chỉ là con số, mà là từng ngày, từng mùa, từng lần vấp ngã và đứng dậy. Là những tháng năm tôi sống hết mình với đam mê, học tập, yêu thương và trưởng thành nơi xứ sở Bạch Dương đầy tuyết trắng nhưng cũng thừa ấm áp. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác ngày đầu tiên đặt chân tới nước Nga. Trên chuyến xe từ sân bay về ký túc xá, tôi cứ nhìn mãi những hàng cây khẳng khiu, những tòa nhà cổ kính như đang bước ra từ trong phim. Trong lòng thì ngổn ngang những nỗi lo: tiếng Nga mình còn chưa thạo,

Đọc bài viết

Một thanh xuân du học Nga giữa mùa lá rụng

Tháng mười giờ đã đếnCánh rừng đã rủ mìnhNhững chiếc lá sau cuốiGiờ cũng đã rời cành…– Aleksandr Pushkin. Có những khoảnh khắc bất chợt chạm vào tim, như ánh nắng cuối thu rơi nhẹ trên một hàng cây trụi lá nơi đất khách. Làm sao có thể quên những ngày tháng ấy – khi ta đứng giữa lòng nước Nga rộng lớn, xa nhà, ôm trong tim cả giấc mơ lẫn nỗi nhớ? Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể đâu đó trong lòng bạn cũng từng một lần rung lên bởi hai chữ “du học Nga” – như tôi đã từng. Nga đến với tôi không phải qua những bức tranh tuyết trắng trong truyện cổ tích, mà bằng hiện thực sống động và khắc nghiệt. Ngôn ngữ tiếng Nga với bảng chữ cái Cyrill xa lạ, cái lạnh âm độ đầu tiên cắt da thịt, và cả

Đọc bài viết