6 năm ăn Tết xa nhà. Cách xa mà không xa cách
Có một buổi sáng 30 Tết, giữa tuyết trắng của nước Nga xa xôi, tôi tự hỏi mình đang chờ đợi điều gì: một mùa xuân thật sự, hay chỉ là giây phút được nghe tiếng nhạc hiệu của "Táo Quân" vọng về từ quê nhà? Ấy là lúc tôi nhận ra, thời gian không làm nỗi nhớ phai nhạt, mà chỉ khiến nó chín muồi hơn. Năm nay là cái Tết thứ sáu tôi đón tại Nga, nơi không có đào, không có mai, càng không có cái se lạnh hanh khô đặc trưng của miền Bắc Việt Nam. Sáng 30 Tết, ngoài trời vẫn yên ắng, tuyết phủ dày, và tôi lại có lịch thi – một kỳ thi đúng ngày cuối cùng của năm âm lịch, chuyện không hề xa lạ với bất kỳ du học sinh Việt Nam nào học tập tại nước Nga này. Ở đây,
Đọc bài viết