Tết xa nhà và những kỷ niệm không thể quên nơi đất Nga
Có lẽ phải rời xa quê hương vào đúng dịp Tết mới cảm nhận rõ ràng thế nào là nỗi nhớ nhà cuộn trào trong lòng. Lần đầu tiên trong đời, tôi đón giao thừa không phải ở nơi có tiếng cười của ba mẹ, mùi hương của nồi bánh chưng, mà là giữa trời Âu lạnh giá, trong một căn phòng nhỏ ở Ký túc xá Pushkin – nơi tôi và nhiều bạn du học sinh Việt Nam gọi bằng cái tên đầy thương mến: gia đình thứ hai.
Tết cổ truyền với người Việt luôn là dịp để đoàn tụ, để sum vầy. Thế nên, khi phải đón Tết ở một đất nước xa lạ như nước Nga, trong lòng ai cũng chênh vênh một khoảng trống khó gọi thành lời. Nhưng rồi chúng tôi đã tìm cách lấp đầy những khoảng trống ấy bằng những điều thân quen: bằng áo dài truyền thống, bằng cành mai cành đào giả được mang từ quê nhà sang, bằng nồi bánh chưng luộc vội giữa sân tuyết lạnh, và cả bằng những cuộc gọi kéo dài trong nước mắt với gia đình nơi quê nhà.
Chúng tôi chọn mặc áo dài vào ngày đầu năm mới – những tà áo đỏ, xanh, hồng, vàng rực rỡ như mang cả mùa xuân Việt Nam đến giữa lòng nước Nga giá lạnh. Mỗi màu sắc không chỉ là trang phục, mà còn là lời chúc may mắn, bình an, đủ đầy mà chúng tôi dành cho nhau trong năm mới. Những tà áo dài trắng thì mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, thanh khiết, như chính tình cảm thuần hậu của những người Việt xa quê đang cố níu giữ những giá trị truyền thống giữa đất khách.
Dù không thể có hoa mai thật hay hoa đào nở đúng độ, nhưng chỉ cần nhìn những cành hoa giả cũng đủ khiến lòng dịu lại. Mai vàng tượng trưng cho phú quý, cho sự bền vững, còn hoa đào là biểu tượng cho hạnh phúc, bình an – những điều mà ai trong chúng tôi cũng khao khát khi phải sống xa gia đình, xa vòng tay yêu thương.

Du học Nga không chỉ là hành trình chinh phục tri thức hay học tiếng Nga, mà còn là hành trình khám phá chính mình, là những tháng ngày tập làm người lớn, tự lập và trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Và cái Tết đầu tiên xa nhà, dù có buồn đến đâu, vẫn là một mảnh ghép không thể thiếu trong thanh xuân của mỗi chúng tôi. Bởi chính những giây phút ấy, chúng tôi nhận ra giá trị của tình thân, của quê hương và của những kết nối tưởng chừng nhỏ bé giữa những người Việt nơi xa xứ.
Có người bảo: “Đi xa để thấy mình thương quê nhiều đến thế”. Đúng vậy. Nhờ những ngày du học tại Nga, tôi càng hiểu rõ mình thuộc về đâu, và mang theo điều gì trong tim suốt những năm tháng phiêu lưu giữa thế giới rộng lớn này.
Dù đón Tết ở một nơi xa lạ, chúng tôi vẫn tin rằng Tết vẫn trọn vẹn – theo một cách rất riêng. Là những cái ôm ấm áp giữa bạn bè cùng xa xứ, là những lời chúc nhau bằng thứ tiếng Việt thân thương giữa một đất nước nói tiếng Nga, là những tiếng cười vang lên trong một căn bếp nhỏ khi cùng nhau gói bánh, nấu nướng và chờ giao thừa qua màn hình điện thoại.
Năm mới đến, chúng tôi gửi gắm những ước vọng giản dị: mong bình an, sức khỏe, và một hành trình du học thuận lợi. Mong cho mỗi ngày xa quê đều là một ngày đáng nhớ, mỗi kỷ niệm ở nước Nga sẽ trở thành hành trang quý giá sau này.
Chúc tất cả các bạn du học sinh Việt Nam ở Nga – những người đang sống một tuổi trẻ rất khác biệt – sẽ luôn vững vàng, kiên cường và giữ trong tim thật nhiều yêu thương. Tết không nhất thiết phải ở quê nhà. Tết là khi trái tim được sưởi ấm, bởi tình thân, bởi bạn bè, và bởi chính những điều thân thuộc mà ta cố gắng mang theo, dù là ở bất kỳ đâu.
Tâm sự của nhóm bạn sinh viên trường Pushkin