Tâm sự chân thành của du học sinh Nga xa nhà ăn Tết

Có lẽ chỉ khi xa nhà, người ta mới thấm thía hết giá trị của hai chữ “quê hương”. Đặc biệt là khi một mùa xuân nữa lại đến, còn mình thì đang chênh vênh nơi đất khách, ở một nơi xa lạ như nước Nga – lạnh lẽo, rộng lớn, nhưng cũng đầy những trải nghiệm không thể nào quên.

Chúng mình – một nhóm những cô gái Việt Nam trẻ tuổi đang du học Nga – đã chọn cái tên “Phất” để gọi tên cho nhóm nhỏ của mình. Một cái tên vừa vui tai, vừa mang nhiều khát vọng. “Phất” – là hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến trong năm mới: học hành tấn tới, mọi dự định suôn sẻ, tương lai rạng rỡ. Chúng mình đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau ở Việt Nam, không hẹn mà gặp, không thân mà thành thân. Giữa trời Nga giá buốt, giữa những ngày đông kéo dài tưởng chừng như bất tận, tụi mình tìm được nơi để ấm lòng – chính là tình bạn.

Tết này không có bánh chưng mẹ gói, không nghe được tiếng pháo giòn tan nơi đầu ngõ, cũng chẳng được quây quần bên mâm cơm gia đình, nhưng đổi lại, chúng mình có nhau. Cùng nhau chụp vài bức hình với cành đào giả, bộ áo dài mang từ Việt Nam sang, và nụ cười không giấu được sự nhớ nhà. Tiếng Nga ngày càng bớt lạ, nhưng nỗi nhớ Tết quê hương thì chẳng bao giờ quen.

Cuộc sống du học ở Nga không hào nhoáng như nhiều người nghĩ. Dù có học bổng Nga hỗ trợ phần nào chi phí, nhưng cảm giác cô đơn, lạc lõng giữa một nền văn hóa khác biệt vẫn là điều không thể tránh khỏi. Mỗi ngày đều là một hành trình vượt qua rào cản ngôn ngữ, thời tiết khắc nghiệt và cả nỗi nhớ nhà luôn thường trực. Thế nhưng cũng chính nơi này, tụi mình học được cách sống tự lập, học cách trưởng thành hơn trong suy nghĩ, trong từng bữa ăn tự nấu, từng giờ học căng thẳng và cả những ngày lễ không người thân bên cạnh.

Du học Nga không chỉ là hành trình học kiến thức, mà còn là hành trình hiểu rõ chính mình. Có những hôm đi học về dưới trời tuyết dày đặc, lòng chợt dậy lên câu hỏi: “Mình đang làm gì ở đây?”, “Có đáng không khi bỏ lại sau lưng cả một thế giới thân quen để đến đây?”. Nhưng rồi chỉ cần một cuộc gọi từ bố mẹ, một tin nhắn động viên từ bạn bè hay đơn giản là một cái ôm từ đứa bạn cùng phòng, mình lại thấy mạnh mẽ hơn. Vì mình biết, quyết định sang Nga du học là để trưởng thành, là để mở rộng chân trời, là để ngày trở về có thể ngẩng cao đầu nói rằng: “Mình đã đi, đã học, và đã sống trọn vẹn.”

Có lẽ ai từng là du học sinh tại Nga, từng học tiếng Nga từ con số 0, từng nhận học bổng Nga, từng trải qua mùa đông lạnh thấu xương hay từng tự tay làm mâm cỗ Tết trong căn bếp nhỏ nơi ký túc xá, mới thật sự hiểu được những tâm tư này. Tụi mình không chỉ là những sinh viên xa xứ, mà còn là những người đang nỗ lực xây dựng giấc mơ, từng chút một, trong một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Và vì thế, Tết này, dù không trọn vẹn theo cách truyền thống, nhưng lại đủ đầy theo một cách rất riêng. Có tình bạn, có tiếng cười, có những cô gái trẻ mang trong mình bao hoài bão, và có một lời chúc chung vang lên nơi xứ người:

Chúc tất cả chúng ta một năm mới PHẤT lên mạnh mẽ, bình an, khỏe mạnh, và dù ở đâu – cũng luôn nhớ về quê hương.

Tâm sự của nhóm bạn sinh viên trường Pushkin