Ba tháng đầu du học Nga và nỗi nhớ Tết quê nhà

Chỉ khi sống ở một nơi thật xa, ta mới thấm thía thế nào là “nhớ nhà”. Những ngày cuối năm, khi trời Moscow lạnh thấu xương, mình lại càng thấy thèm cảm giác được ngồi cùng gia đình bên mâm cơm tất niên, nghe tiếng pháo giao thừa, và thấy lòng rộn ràng như thời thơ bé. Cũng chỉ khi rời khỏi quê hương, người ta mới biết rằng Tết không chỉ là dịp lễ, mà còn là một phần ký ức khó gọi thành lời.

Từ khi lên đại học rồi đi làm, mình đã quen với việc sống xa nhà. Gần mười năm nay, việc ăn Tết xa người thân không còn xa lạ. Nhưng dẫu đã quen với sự bận rộn, với nhịp sống độc lập ở thành phố, mình vẫn luôn ao ước được trở về mỗi khi Tết đến. Tết trong ký ức là những ngày tất bật dọn dẹp, mua sắm, chuẩn bị mâm cỗ cúng, đổi tiền lì xì, trang trí lại từng góc nhà… rồi đến đêm 30, cả nhà sum họp đông đủ, cùng nhau nâng ly, rồi lại vội vã lên đồ đi đón giao thừa với bạn bè. Mỗi năm đều như vậy, nhộn nhịp, ấm áp, và ngập tràn yêu thương.

Nhưng năm nay thì khác. Ba tháng đầu du học Nga đã thay đổi mình nhiều hơn cả một năm dài. Mình đặt chân đến nước Nga – xứ sở Bạch Dương đầy mê hoặc – khi tuyết bắt đầu rơi dày trên từng mái nhà, từng con phố. Cảm giác đầu tiên là lạnh, lạnh đến thấu xương, nhưng cũng lạ lẫm và đẹp đến ngỡ ngàng. Những con người xa lạ đến từ khắp nơi trên thế giới lại đón chào mình bằng sự ấm áp mà trước đó mình không dám kỳ vọng. Rào cản ngôn ngữ không khiến mọi người xa cách, mà ngược lại, trở thành động lực để chúng mình cố gắng hiểu nhau – bằng ánh mắt, bằng nụ cười, bằng thứ tiếng Nga bập bẹ lúc đầu nhưng đầy thiện chí.

Cộng đồng du học sinh Việt Nam ở Nga khiến mình cảm thấy như đang ở một ngôi nhà thứ hai. Ở đây, mình được hỗ trợ từng chút một – từ chỗ ở, cách sinh hoạt, cách học tiếng Nga sao cho nhanh và hiệu quả nhất. Những anh chị đi trước luôn nhiệt tình chỉ dẫn, những người bạn đồng hương luôn sẵn sàng chia sẻ từng kinh nghiệm nhỏ nhất. Sự gắn bó giữa những người Việt nơi đất khách đã trở thành chỗ dựa tinh thần quý giá với mình trong những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ.

Những ngày đầu làm quen với tiếng Nga, mình từng loay hoay với từng câu giao tiếp cơ bản, từng dòng chữ cái Cyrillic như một mê cung kỳ lạ. Nhưng rồi qua từng tiết học, qua từng buổi trò chuyện với bạn bè quốc tế, mình bắt đầu thấy mình trưởng thành hơn, kiên nhẫn hơn, dũng cảm hơn. Có lẽ, nước Nga không chỉ cho mình cơ hội học tập, mà còn đang âm thầm rèn giũa mình từng ngày, bằng chính cái lạnh cắt da, bằng chính những thử thách mình chưa từng đối mặt ở quê nhà.

Mới chỉ ba tháng, chặng đường du học vẫn còn dài. Còn rất nhiều thứ đang chờ phía trước: những mùa lễ hội đậm chất Nga, những môn học chuyên ngành bằng tiếng Nga khó nhằn, cả những lần nhớ nhà không kịp giấu. Nhưng mình tin rằng, mỗi ngày ở đây đều đang thêm một nét vẽ vào bức tranh thanh xuân của mình. Nhờ du học Nga, mình có thêm cơ hội để sống với phiên bản tốt hơn của chính mình – can đảm hơn, độc lập hơn và cũng biết ơn cuộc sống nhiều hơn.

Tết năm nay sẽ không còn pháo hoa ngoài cửa, không còn mùi bánh chưng thoảng khắp phố, không còn những cái ôm chúc Tết từ ba mẹ. Nhưng mình vẫn sẽ ăn Tết theo một cách rất riêng – bằng sự nhớ nhung da diết, bằng nụ cười khi nhìn lại những bức ảnh Tết năm ngoái, và bằng cả lòng biết ơn vì đang được sống và học tập ở một đất nước tuyệt vời như nước Nga. Chỉ cần giữ trong tim những ký ức đẹp, thì dù ở đâu, Tết vẫn tròn đầy.

Mong rằng năm mới 2023 sẽ mang lại thật nhiều sức khỏe, trải nghiệm và những bước tiến vững chắc trên hành trình học tập tại Nga. Chúc cho tất cả các bạn du học sinh – dù là “tấm chiếu mới” hay đã đi được nửa đường – sẽ luôn mạnh mẽ, vững vàng, và sống trọn từng khoảnh khắc trong hành trình xa xứ đáng nhớ này.

Tâm sự của bạn H.H. – sinh viên trường Pushkin