Du học Nga và những mùa Tết xa quê tĩnh lặng
Có những mùa Tết đi qua không tiếng pháo, không bánh chưng, không mùi trầm… chỉ có tuyết rơi và ánh đèn đường mờ nhòe qua ô cửa sổ nơi đất khách. Đó là lúc ta nhận ra, trưởng thành thật sự bắt đầu từ những mùa Tết vắng nhà.
Du học Nga – với nhiều người, đó là giấc mơ rực rỡ: một học bổng Nga danh giá, một tương lai mở rộng cánh cửa, một hành trình học hỏi và trưởng thành trong môi trường quốc tế. Nhưng phía sau ánh hào quang của từ “du học” ấy, có bao nhiêu ai thực sự hiểu hết những ngày lặng lẽ của du học sinh nơi xứ người? Nhất là vào dịp Tết – thời điểm tưởng chừng như cả đất nước quê hương đang cùng nhau đón xuân, còn chúng tôi lại chênh vênh giữa những giờ học, bài tập, công việc và cả những đêm trắng lạnh giá.
Cuộc sống của một du học sinh tại Nga không đơn giản chỉ là học. Đó là chuỗi ngày tự xoay sở giữa việc học bằng tiếng Nga – một ngôn ngữ không dễ tiếp cận – và cuộc sống thường nhật không có gia đình bên cạnh. Là những lần phải trình bày bài luận bằng tiếng Nga, là những đêm ôn thi giữa mùa đông âm độ, là những sáng vội vã đến lớp khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng. Và đến khi Tết đến, trong khi bạn bè ở nhà nô nức dọn dẹp, chuẩn bị, đoàn viên, chúng tôi vẫn ngồi trước máy tính, viết báo cáo, nộp bài tập, làm thêm giờ ở cửa hàng hay văn phòng, vì kỳ nghỉ Tết ở Nga không dành riêng cho người Việt.
Đôi khi, tôi cảm thấy Tết trôi qua rất chậm. Không phải vì không có việc để làm, mà vì nỗi nhớ nhà cứ âm ỉ trong lòng, kéo dài từng ngày, từng đêm. Những ngày cuối năm, khi nhìn thấy dòng người ở quê hối hả chuẩn bị về quê, khi nhìn thấy những bức ảnh gia đình sum vầy bên mâm cơm tất niên, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống. Nhớ mẹ, nhớ bố, nhớ nụ cười của anh chị em, nhớ cả tiếng cười rôm rả quanh nồi bánh chưng đang sôi đêm 30. Cảm giác ấy đôi khi ập đến bất ngờ, khiến nước mắt cũng chẳng cần lý do để rơi.

Tôi từng nghĩ chỉ có mình mới thấy như vậy. Nhưng rồi tôi nhận ra, xung quanh mình cũng có biết bao bạn du học sinh Việt Nam khác đang trải qua những điều tương tự. Chúng tôi học cách tự an ủi nhau, học cách gọi nhau đến cùng nấu một bữa cơm Tết giản dị, học cách cười khi lòng đang nhớ nhà quay quắt. Chúng tôi đã lớn lên – theo một cách không ai mong muốn, nhưng là điều tất yếu khi chọn sống xa quê.
Một năm trôi qua, mỗi người chúng ta đều đã có những trải nghiệm riêng. Có niềm vui khi lần đầu được nhận học bổng toàn phần, có tự hào khi cải thiện được tiếng Nga sau bao tháng miệt mài, nhưng cũng có không ít lần tủi thân khi bị hiểu nhầm vì bất đồng ngôn ngữ, hay những hôm sốt cao mà chỉ có một mình nơi ký túc xá lạnh lẽo. Người ta nói, Tết khi đã trưởng thành không còn lung linh như xưa, nhưng lại khiến ta thấu hiểu nhiều hơn. Chính trong những ngày Tết xa nhà, tôi thấy rõ hơn bao giờ hết sự đổi thay của bản thân. Rằng sống một mình không phải là điều đáng sợ, đơn độc nơi đất khách cũng không phải là điều đáng trách. Chỉ có sự trì trệ, buông xuôi, để bản thân lùi lại phía sau mới là điều đáng lo nhất.
Tôi không mong mọi người sẽ hiểu hết nỗi niềm của du học sinh, vì chỉ khi thực sự trải qua, mới cảm được hết sự lạnh của mùa đông ở nước Nga – cả cái lạnh ngoài trời lẫn cái lạnh trong lòng. Nhưng tôi mong rằng, mỗi bạn đang ở nơi nào đó trên nước Nga rộng lớn, đang theo đuổi giấc mơ của mình qua từng kỳ học bổng, từng bài kiểm tra tiếng Nga, hãy luôn nhắc bản thân rằng: bạn không cô đơn. Dù không có một cái Tết trọn vẹn, chúng ta vẫn đang sống – sống một cách kiên cường, đáng tự hào.
Năm mới đến rồi, dù không có hoa đào, không có tiếng pháo, tôi vẫn muốn gửi lời chúc chân thành đến tất cả những người Việt đang sống xa quê hương, đặc biệt là các bạn du học sinh Nga: chúc bạn học tốt hơn mỗi ngày, khỏe mạnh và lạc quan hơn, tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé. Và quan trọng nhất, hãy luôn tin rằng: những ngày tháng này rồi cũng sẽ trở thành những ký ức đẹp – một phần thanh xuân mà bạn sẽ mãi không quên.
Tâm sự của bạn G.T. – sinh viên trường tổng hợp Tyumen