Một thanh xuân du học Nga giữa mùa lá rụng

Tháng mười giờ đã đến
Cánh rừng đã rủ mình
Những chiếc lá sau cuối
Giờ cũng đã rời cành…

– Aleksandr Pushkin.

Có những khoảnh khắc bất chợt chạm vào tim, như ánh nắng cuối thu rơi nhẹ trên một hàng cây trụi lá nơi đất khách. Làm sao có thể quên những ngày tháng ấy – khi ta đứng giữa lòng nước Nga rộng lớn, xa nhà, ôm trong tim cả giấc mơ lẫn nỗi nhớ? Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể đâu đó trong lòng bạn cũng từng một lần rung lên bởi hai chữ “du học Nga” – như tôi đã từng.

Nga đến với tôi không phải qua những bức tranh tuyết trắng trong truyện cổ tích, mà bằng hiện thực sống động và khắc nghiệt. Ngôn ngữ tiếng Nga với bảng chữ cái Cyrill xa lạ, cái lạnh âm độ đầu tiên cắt da thịt, và cả sự cô đơn vây quanh khi những cuộc gọi về nhà không thể thay cho một cái ôm. Nhưng chính những điều ấy lại trở thành nét riêng, thành chất liệu làm nên một phần thanh xuân không thể nào lặp lại.

Ngày đặt chân đến Tyumen – một thành phố nhỏ nằm ở vùng Siberia – tôi không ngờ rằng nơi đây lại có thể trở thành một phần quan trọng trong ký ức. Không ồn ào, không hào nhoáng như Moscow hay Saint Petersburg, Tyumen dịu dàng và chậm rãi như chính nhịp sống của nó. Những buổi sáng băng qua tuyết để kịp giờ học, những chiều ngồi lặng lẽ trong thư viện ôn bài bằng tiếng Nga lấp lửng, những tối lang thang ngoài phố ngắm ánh đèn vàng – tất cả góp lại thành một miền ký ức riêng biệt chỉ dành cho những ai từng là du học sinh Việt Nam ở Nga.

Hành trình giành được học bổng Nga không hề dễ dàng, và việc duy trì cuộc sống du học lại càng khó hơn. Có những lúc tưởng như không vượt qua nổi, khi môn học chuyên ngành toàn bằng tiếng Nga đòi hỏi không chỉ kiến thức mà còn cả sự kiên trì đến tột độ. Có những mùa đông kéo dài mấy tháng, trời chỉ sáng vài tiếng, lạnh đến mức bản thân cũng không nhận ra mình đã quen dần với cái rét ấy từ bao giờ. Nhưng sau tất cả, những khó khăn ấy khiến tôi trưởng thành. Và điều lớn nhất tôi học được không phải là cách chia thì động từ trong tiếng Nga, mà là cách lắng nghe chính mình giữa bao điều chưa từng biết tới.

Đã từng có lúc tôi hỏi: “Mình có đang phí hoài tuổi trẻ nơi đất khách không?” Nhưng mỗi khi nghĩ đến những người bạn đồng hành, những lần đón giao thừa giữa tuyết rơi, hay bữa cơm tất niên cùng hội du học sinh Việt Nam nơi xứ lạnh, tôi biết mình đang sống – thật sự sống.

Du học Nga là một hành trình đầy thử thách nhưng cũng đầy trải nghiệm đáng giá. Làm sao quên được những ngày tháng học tập miệt mài, những buổi thuyết trình run run bằng tiếng Nga đầu tiên, hay lần đầu tiên gọi điện cho giáo sư để xin thêm giờ ôn tập mà trái tim đập loạn trong lồng ngực? Nhưng vượt lên trên hết, là cảm giác tự hào – vì mình đã dám rời khỏi vùng an toàn để học hỏi, để trưởng thành, để khám phá thế giới.

Nếu bạn đang chuẩn bị hành trang cho một suất học bổng Nga, hay đơn giản chỉ đang mơ về những cánh đồng tuyết trắng và những mái nhà cổ kính, hãy tin rằng đó là một hành trình xứng đáng. Không chỉ học hỏi về chuyên môn, bạn sẽ học cách yêu thương – cả bản thân và những điều nhỏ bé quanh mình. Bạn sẽ học cách mạnh mẽ, cách đứng lên mỗi khi thất bại, và cách tìm thấy niềm vui trong những điều tưởng chừng đơn giản nhất.

Bầu trời nước Nga không chỉ có tuyết trắng và sương mù, mà còn có ánh hoàng hôn rực rỡ cuối thu – như màu đỏ của tuổi trẻ. Thanh xuân tôi từng sống ở đây – nơi có những chiếc lá cuối cùng rơi xuống trong gió lạnh tháng mười, nơi tôi học cách trưởng thành trong cô đơn, và cũng là nơi tôi tìm thấy chính mình trong những ngày tưởng như lạc lối.

Bạn có đang ở đâu đó giữa nước Nga xa xôi, hay chỉ mới chớm nghĩ đến con đường du học? Dù thế nào, đừng quên sống trọn từng khoảnh khắc. Vì có thể một ngày nào đó, bạn sẽ nhớ da diết những ngày tháng tưởng chừng khó khăn ấy – như tôi bây giờ.

Tâm sự của bạn T.N. – sinh viên trường tổng hợp Tyumen