Thư gửi mùa thu vàng nước Nga
Có những mùa chỉ vừa kịp chạm nhẹ qua vai, lòng đã kịp lặng đi vì thương. Và tháng 10 ở nước Nga là một mùa như thế – dịu dàng, mong manh, thoáng chốc đã vội vàng rời bước, để lại phía sau một khoảng trời mênh mang nỗi nhớ. Tớ không biết từ bao giờ mình lại bắt đầu nhạy cảm với thời gian đến vậy. Có lẽ là từ ngày rời Việt Nam, rời gia đình, rời tiếng nói thân thuộc, để bước sang một hành trình rất dài – hành trình mang tên du học Nga. Nước Nga mùa thu không chỉ phủ đầy lá vàng, mà còn phủ đầy cả những suy tư khó gọi thành tên. Tháng 10 lướt qua như một khúc giao mùa – giữa ấm áp và lạnh lẽo, giữa ánh nắng cuối cùng và những lớp sương giăng bắt đầu dày
Đọc bài viết