Chỉ gặp một lần, tôi sẽ nhớ mãi mùa thu nước Nga

Chỉ một lần đứng giữa khu rừng sồi khi độ thu chín, tôi biết mình sẽ nhớ khung cảnh ấy cả đời – nhớ đến thắt tim, như một vết thương đẹp đẽ không bao giờ muốn lành.

Tôi đã sống những năm tháng thanh xuân của mình nơi nước Nga – đất nước mà trước đó tôi chỉ dám hình dung qua những bức tranh, những áng văn lãng mạn và vài dòng trong sách học tiếng Nga ở quê nhà. Nhưng rồi một ngày, tôi đặt chân tới Moscow bằng chính sức lực và ước mơ của mình – trong hành trình du học Nga, nơi tôi nhận được học bổng Nga danh giá, nơi tôi bắt đầu viết nên chương tuổi trẻ đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập sắc màu.

Thu đầu tiên ở Nga đến trong sự ngỡ ngàng. Gió hanh hao quét qua từng hàng cây đang thay áo, trời lạnh vừa đủ để khiến người ta co mình lại trong chiếc khăn len, nhưng lại đủ trong xanh để ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, chạm nhẹ vào vai áo ai vừa bước qua con phố cổ. Tôi đã đứng rất lâu dưới gốc cây sồi ấy, nơi lá vàng thi nhau rơi như mưa, nơi lòng tôi bỗng lặng đi bởi vẻ đẹp không lời nào đủ diễn tả. Những vòm lá, rũ mình từng đợt như vẫy chào, khiến tôi chỉ biết sững sờ ngắm nhìn mà chẳng thể bước đi.

Tôi từng đọc rằng nước Nga buồn, và mùa thu nước Nga còn buồn hơn. Nhưng đó là cái buồn dịu dàng, sâu lắng và đầy mê hoặc. Cái buồn khiến con người ta chậm lại để cảm, để nhớ, để yêu thêm những điều giản đơn. Có lẽ cũng vì thế mà mùa thu nơi đây trở thành điểm chạm cảm xúc đầu tiên và mạnh mẽ nhất trong tôi.

Những tháng ngày học tập nơi xứ lạnh cũng bắt đầu từ đó – từ những tiết học tiếng Nga đầu tiên còn vụng về, đến từng giờ vật lộn với giáo trình chuyên ngành hoàn toàn bằng tiếng Nga. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách, nhưng cũng là một bước tiến nhỏ đưa tôi đến gần hơn với giấc mơ của mình. Nước Nga không chỉ là nơi tôi học hỏi kiến thức, mà còn là nơi tôi học cách trưởng thành, học cách sống xa nhà, học cách yêu những điều không quen thuộc – từ ẩm thực, văn hóa đến cách người Nga trầm lặng mà ấm áp.

Đông tới, kéo thu đi. Những tán cây giờ chỉ còn trơ trụi những cành đen vươn lên trời như ký ức chưa ngủ yên. Lá vàng nằm yên dưới tầng tầng tuyết trắng, như chính những xúc cảm tôi từng có cũng đang nằm im đâu đó trong tim, chờ một lần nữa được đánh thức khi mùa thu quay lại. Người ta thường nói mùa đông Nga lạnh buốt, lạnh đến tận xương. Nhưng với tôi, cái lạnh ấy lại khiến tôi nhớ về mùa thu nhiều hơn – nhớ ánh vàng, nhớ mùi đất ẩm dưới chân, nhớ từng buổi chiều tản bộ một mình giữa rừng lá, nhớ cả cái thẫn thờ khi nhận ra mình đã bắt đầu yêu một xứ sở lạ lẫm từ lúc nào.

Tôi từng nghĩ: liệu có phải chúng ta luôn yêu những điều sắp mất? Nhưng mùa thu nước Nga không mất đi, nó chỉ ẩn mình, chỉ lùi lại để những người từng yêu nó có thêm lý do mà đợi mong, mà sống tiếp. Cái đẹp đôi khi không nằm ở sự vĩnh cửu, mà ở khoảnh khắc nó chạm vào ta rồi rút lui, để lại một vết hằn sâu sắc trong ký ức.

Giờ đây, khi đã trải qua nhiều mùa, tôi hiểu rằng những mùa thu ấy – những tháng ngày du học Nga, học tiếng Nga, sống trong môi trường học bổng Nga khắt khe nhưng đầy cơ hội – không chỉ là một phần ký ức, mà là nền tảng cho rất nhiều điều tôi đang và sẽ làm trong tương lai. Đó là những ngày tôi vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ, vừa cô đơn nhưng lại đầy cảm hứng, vừa loay hoay nhưng lại chưa bao giờ từ bỏ.

Và mỗi lần nhìn thấy một chiếc lá vàng rơi trong gió, ở bất cứ nơi đâu, tôi lại thầm mỉm cười. Bởi có một mùa thu năm ấy, tôi đã đứng rất lâu dưới một gốc sồi xa xôi, và để trái tim mình nằm lại mãi với nước Nga.

Tâm sự của bạn A.Q. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov