Du học sinh Việt lần đầu trải nghiệm mùa thu vàng

Lúc rời sân bay, trời Moscow mưa lất phất và lạnh buốt, nhưng trong lòng mình lại nôn nao kỳ lạ như thể vừa bước vào một chương mới đầy mong đợi và cả… lo sợ. Mình là một du học sinh Việt Nam tại Nga, mới chỉ đặt chân đến đây hơn nửa năm thôi, nhưng có cảm giác như đã sống cả một đời với bao điều thay đổi, học hỏi và cả những cảm xúc khó gọi thành tên.

Du học Nga không chỉ là chuyện học bổng Nga, học tiếng Nga hay đơn giản là đặt chân tới một đất nước rộng lớn và hùng vĩ. Nó là hành trình của rất nhiều những lần bắt đầu – từ việc học cách nghe hiểu tiếng Nga lúng búng ban đầu, làm quen với cách học khắt khe của hệ thống giáo dục Nga, đến cả việc sống sót qua mùa đông âm độ đầu tiên mà không phát khóc. Nhưng bên cạnh đó, du học ở Nga cũng là hành trình để lắng nghe bản thân nhiều hơn, tự học cách trưởng thành, cách yêu lấy những điều đơn sơ nhất như một buổi sáng nắng vàng hay một tách trà nóng giữa ngày tuyết rơi.

Mình đặt bút viết những dòng này khi mùa thu đang dần nhuộm vàng cả thủ đô. Mùa thu ở Nga thực sự là một điều gì đó rất khác biệt – vừa dịu dàng, vừa thâm trầm, như một cô gái mang trong mình nhiều bí mật. Mỗi ngày thức dậy, nhìn ra cửa sổ lại thấy những tán cây thay đổi sắc màu một cách thần kỳ. Những con đường mình đi qua không còn nóng bỏng của mùa hè mà mang theo sự se lạnh, dịu nhẹ khiến lòng người cũng muốn chậm lại, sống chậm hơn, thở chậm hơn và cảm nhận nhiều hơn.

Ở gần ký túc xá mình là công viên “Дружбы” – dịch ra nghĩa là công viên Hữu nghị. Đây là nơi mình hay đến mỗi chiều tan học, một mình dạo bước giữa thảm lá vàng rơi, giữa tiếng cười của lũ trẻ và những khoảnh khắc tình tứ của các cặp đôi Nga, đôi lúc cay cay vì “cơm chó” bất ngờ. Gần đây, các bạn trẻ thường đến chụp ảnh ở công viên “Сокольники” – một nơi đẹp như truyện cổ tích khi mùa thu gõ cửa. Có cả một con đường tàu điện len lỏi giữa khu rừng rực rỡ sắc vàng, đẹp đến mức khiến mình thấy lặng người.

Thành phố này – Moscow – vẫn luôn vội vã, nhộn nhịp, nhưng mùa thu lại khiến nó trở nên mềm mại hơn, dễ chạm đến trái tim mình hơn. Có những ngày mình mệt mỏi vì lịch học, vì deadline bài vở đè nặng, vì nỗi nhớ nhà rưng rưng trong đêm khuya, nhưng chỉ cần một chiều lặng yên ngồi giữa công viên, ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi cũng đủ làm mình thấy dịu lại.

Thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng. Mới ngày nào còn bỡ ngỡ loay hoay giữa những con chữ Nga lạ lẫm, nay đã phần nào quen với nhịp sống nơi xứ lạ. Có những thay đổi âm thầm mà đến khi nhận ra, mình mới tiếc nuối vì chẳng kịp giữ lại. Giống như cảm giác đánh mất một điều gì đó thân thuộc mà chỉ khi không còn nữa, ta mới hiểu nó quan trọng đến nhường nào. Mùa thu nước Nga cũng thế – đẹp, lặng lẽ, rồi chậm rãi trôi qua không một lời báo trước.

Du học ở Nga không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhưng nó cho mình những mùa thu như thế này – những khoảnh khắc rất Nga, rất riêng, và rất thật. Nơi mà giữa hàng triệu người xa lạ, mình vẫn tìm được một góc nhỏ cho riêng mình để ngẫm nghĩ, để trưởng thành, để học cách yêu một đất nước xa lạ như thể yêu chính một phần con người mình.

Nếu bạn đang mơ về một học bổng Nga, hay đang trên hành trình chinh phục tiếng Nga đầy thử thách, đừng chỉ nghĩ đến tương lai nơi giảng đường. Hãy nghĩ đến cả những mùa thu vàng như mật, những ngày gió se lạnh cuốn lá bay và những buổi chiều bạn tự cho phép mình sống chậm giữa một thành phố lạ. Vì đó mới là những điều làm nên một hành trình du học trọn vẹn.

Bạn đã từng mơ thấy mùa thu nước Nga chưa? Nếu chưa, hãy thử. Và nếu có rồi, thì xin đừng bỏ lỡ cơ hội chạm vào giấc mơ ấy – theo cách thật của riêng bạn.

Tâm sự của bạn D.M. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov