Mùa thu cuối của tuổi trẻ du học trên đất Nga rộng lớn

Chớp mắt một cái, mùa thu cuối cùng của tôi ở nước Nga cũng đã tới, nhẹ nhàng và lặng lẽ như cách nó vẫn luôn đến trong suốt những năm tháng du học. Nhưng lần này, khi những chiếc lá bắt đầu ngả vàng, khi gió thu bắt đầu se sắt, tôi chợt thấy tim mình đập chậm lại, như sợ rằng mỗi bước đi vội vã sẽ khiến những điều thân quen này trôi tuột khỏi tay.

Mùa thu ở Nga chưa bao giờ khiến tôi thôi xao xuyến. Vẫn là bầu trời cao vợi, vẫn là những con đường ngập lá vàng, vẫn là tiết trời dịu mát khiến người ta muốn thả chậm từng hơi thở để cảm nhận rõ ràng hơn sự giao mùa. Nhưng không hiểu sao, mùa thu năm nay lại mang một nỗi buồn thật khác. Có lẽ vì đây là mùa thu cuối của tôi ở xứ sở này, mùa thu khép lại hành trình nhiều cảm xúc của một du học sinh Việt Nam tại Nga – hành trình của tuổi trẻ, của trưởng thành và cả của những yêu thương không gọi thành tên.

Tôi còn nhớ ngày đầu đặt chân đến nước Nga cũng là một ngày đầu thu. Khi ấy, tôi mang trong lòng biết bao lo lắng, háo hức, và cả niềm tự hào khi có cơ hội nhận học bổng Nga – một cánh cửa lớn mở ra thế giới, một giấc mơ mà tôi đã ấp ủ suốt những năm học phổ thông. Những ngày đầu học tiếng Nga thực sự là một thử thách. Thứ ngôn ngữ đầy âm sắc này khiến tôi không ít lần bối rối, thậm chí có lúc tưởng như mình chẳng thể vượt qua nổi. Nhưng rồi tôi đã làm được – từng chút một, tôi bắt đầu hiểu, bắt đầu nói, và dần dần yêu lấy thứ ngôn ngữ mà ban đầu mình chỉ xem là một “môn học bắt buộc”.

Cuộc sống du học chưa bao giờ dễ dàng. Có những đêm đông tuyết rơi dày, đường về trơn trượt, tay lạnh buốt không cầm nổi sách vở, tôi tự hỏi: mình đang làm gì ở đây? Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình mạnh mẽ hơn mình tưởng. Những người bạn đồng hương, những cuộc gọi về nhà lúc nửa đêm, hay đơn giản chỉ là bát mì nóng trong căn bếp chung – tất cả dần trở thành điểm tựa, là những thứ ấm áp giúp tôi đi tiếp trên hành trình dài.

Mùa thu tại Nga đẹp một cách lặng lẽ và thâm trầm. Không rực rỡ như mùa hè, không trắng xoá như mùa đông, cũng không tươi non như mùa xuân, mà là một vẻ đẹp dịu dàng, chín chắn, như một người bạn tri kỷ ngồi lặng bên cạnh, không cần nói nhiều nhưng vẫn khiến ta thấy lòng bình yên đến lạ. Tôi yêu cảm giác được đi bộ giữa những hàng cây rực lá vàng, nghe tiếng lá xào xạc dưới chân, để mặc cho gió thu quấn lấy mình và tâm hồn cũng lặng đi theo từng nhịp gió. Có những chiều chỉ một mình tôi ngồi bên bờ sông, nhìn nước chảy, thấy thời gian cũng đang trôi như thế – nhẹ nhàng, không ồn ào, nhưng chẳng thể níu lại.

Mùa thu cuối khiến tôi trở nên gấp gáp. Gấp gáp thu lại thật nhiều kỷ niệm. Gấp gáp chụp thêm vài tấm ảnh với con đường quen thuộc, với mái trường đã gắn bó suốt mấy năm. Gấp gáp viết nốt những dòng nhật ký bằng tiếng Nga mà mình vẫn giữ thói quen mỗi tối. Gấp gáp nói lời cảm ơn với những người bạn đã bên mình suốt quãng thời gian xa nhà, và gấp gáp tận hưởng từng ngày cuối cùng ở nơi đã chứng kiến mình lớn lên, va vấp và thay đổi.

Sống ở Nga, tôi học được nhiều điều. Không chỉ là kiến thức từ giảng đường, mà là cả bài học về sự kiên trì, về cách yêu thương đúng lúc, và cả cách nói lời tạm biệt. Nước Nga đã dạy tôi thế nào là sự giản dị trong vẻ đẹp, thế nào là chiều sâu của những mối quan hệ không cần phô trương, và thế nào là yêu một nơi xa lạ như yêu chính quê hương mình.

Mai này khi rời đi, tôi biết mình sẽ nhớ nước Nga rất nhiều – nhớ mùa thu vàng rực, nhớ những lớp học dài mải miết, nhớ từng con phố, từng trạm tàu điện ngầm, từng buổi chiều rong ruổi không đích đến. Và nếu ai đó hỏi tôi rằng “du học Nga có gì đặc biệt?”, tôi sẽ không trả lời bằng thành tích, bằng những giải thưởng hay bằng những con số, mà tôi sẽ kể về mùa thu – mùa của những xúc cảm dịu dàng, mùa của những chia tay và hứa hẹn.

Cảm ơn nước Nga, cảm ơn những mùa thu đã cho tôi một thanh xuân đầy màu sắc, để tôi biết rằng: được sống, được học tập và lớn lên nơi đất khách, chính là một trong những điều tuyệt vời nhất tôi từng có.

Tâm sự của bạn T.U. – sinh viên trường Hữu nghị RUDN