Khi trong lòng còn, Tết sẽ không bao giờ xa

Người ta hỏi tôi, mùa xuân có trọn vẹn không nếu thiếu đi Tết? Tôi không trả lời ngay được. Nhưng từ sâu thẳm, tôi biết – với một du học sinh Việt Nam đang sống và học tập tại Nga như tôi, câu trả lời là không. Tết là một phần ký ức, là mảnh hồn dân tộc nằm im lặng trong tim mỗi người xa quê. Không có Tết, mùa xuân ở đây chỉ là những ngày lạnh buốt, đầy gió và mênh mang nỗi nhớ.

Đêm giao thừa năm nay đặc biệt hơn mọi năm. Không có tiếng cười rôm rả quanh mâm cỗ, không có táo quân, không có ly rượu mừng đầu năm cùng anh em đồng hương như mọi lần. Thay vào đó, tôi có một chồng đề cương 53 câu hỏi đợi ôn thi, một lịch thi dày đặc kéo dài sang cả mùng Một Tết. Không có lì xì, không có bánh chưng, chỉ có những câu chúc Tết vội vã, gấp gáp đến mức như thể Tết chỉ là một thông lệ cần điểm danh.

Tôi từng nghĩ Tết năm nay vội vã quá – rồi chợt nhận ra, thật ra Tết có vội hay không là do chính chúng ta. Khi những áp lực học hành, những bài thi, bài kiểm tra của đời du học sinh ở Nga cứ nối tiếp nhau không ngừng, tôi đã lỡ quên mất một điều: Tết không nằm ở lịch âm hay đồng hồ điểm giờ, mà nằm trong lòng người. Nếu trái tim còn chờ đợi, thì Tết sẽ đến.

Và tôi đã tự cho phép mình một cái Tết riêng – một cái Tết đến muộn, nhưng thật sự đáng giá. Không vội vã, không xô bồ, chỉ có tôi, một bữa ăn nhỏ với chút hương vị quê nhà, một bản nhạc Xuân lặng lẽ phát trên laptop cũ, một cuộc gọi về cho mẹ cha dài hơn mọi ngày thường. Chỉ thế thôi, mà thấy lòng dịu lại.

Du học tại Nga, đặc biệt là với những ai nhận học bổng Nga, không chỉ là một chặng đường học tập, mà còn là hành trình lớn lên trong cô đơn, trong bươn chải và trong nỗi nhớ quê hương không tên. Có những ngày, tiếng Nga trở nên xa lạ và lạnh lùng, bài giảng dài khiến tôi mệt nhoài, bạn bè xung quanh bận rộn với những kế hoạch riêng. Và rồi, mỗi dịp Tết đến – cảm xúc lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhớ một ánh đèn vàng ở ngõ nhỏ, nhớ tiếng cười đêm giao thừa, nhớ bữa cơm tất niên có đầy đủ mọi người.

Tôi không đòi hỏi gì nhiều cho một mùa Tết nơi đất khách – chỉ cần được làm chính mình, sống chậm lại giữa cuộc sống du học vốn đầy thử thách. Chỉ cần có thể giữ cho mình một khoảng lặng nhỏ, để nhớ, để biết ơn, để cảm nhận rõ hơn vì sao mình bắt đầu hành trình này. Tôi chọn học tiếng Nga, chọn theo đuổi học bổng Nga, chọn xa nhà để học và lớn. Nhưng tôi không chọn quên mất Tết.

Nếu trong lòng còn Tết, thì dù tôi đang ở đâu – Matxcơva, Saint Petersburg hay một thị trấn nhỏ của nước Nga – Tết vẫn sẽ tìm đến, âm thầm nhưng đầy ấm áp. Và tôi, một du học sinh Việt Nam tại Nga, vẫn sẽ tìm được bình yên cho chính mình, dù giữa mùa đông lạnh nhất.

Tâm sự của bạn T.K. – sinh viên trường Nông nghiệp Timiryazev