7 năm du học Nga và thanh xuân ở Sư phạm Moscow
Có những nơi đi qua rồi vẫn vẹn nguyên trong ký ức như một phần không thể thiếu của tuổi trẻ. Với tôi, đó là Sư phạm Moscow – nơi tôi đã để lại bảy phần thanh xuân của mình. Bảy năm không chỉ là con số, mà là từng ngày, từng mùa, từng lần vấp ngã và đứng dậy. Là những tháng năm tôi sống hết mình với đam mê, học tập, yêu thương và trưởng thành nơi xứ sở Bạch Dương đầy tuyết trắng nhưng cũng thừa ấm áp.
Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác ngày đầu tiên đặt chân tới nước Nga. Trên chuyến xe từ sân bay về ký túc xá, tôi cứ nhìn mãi những hàng cây khẳng khiu, những tòa nhà cổ kính như đang bước ra từ trong phim. Trong lòng thì ngổn ngang những nỗi lo: tiếng Nga mình còn chưa thạo, thời tiết thì lạnh giá, bạn bè người thân đều cách xa. Nhưng rồi mọi nỗi lo dần tan biến khi tôi bắt đầu cảm nhận được sự gắn bó và tình cảm nơi mái trường Sư phạm Moscow – ngôi nhà thứ hai đã ôm trọn lấy tuổi trẻ của tôi.
Năm đầu tiên, tôi học tiếng Nga với tất cả sự lóng ngóng và bối rối. Những tiết học mà tôi chỉ hiểu được vài từ, những lần đọc sai phát âm khiến cả lớp cười ồ, rồi cả những đêm thức trắng với đống tài liệu dày cộm. Nhưng chính trong khoảng thời gian đó, tôi đã dần tìm thấy đam mê và sức mạnh nội tại của mình. Chương trình học bổng Nga không chỉ cho tôi một cơ hội học tập, mà còn mở ra cánh cửa để tôi bước vào một thế giới mới – nơi tôi vừa học hỏi, vừa học cách yêu thương và sẻ chia.
Tôi từng nghĩ, mình đến Nga chỉ để học – nhưng thật may, cuộc sống du học đã dạy tôi nhiều hơn thế. Dưới mái trường Sư phạm Moscow, tôi có cho mình một gia đình thứ hai. Chúng tôi, những du học sinh Việt Nam nơi đất khách, đã cùng nhau trải qua bao mùa đông lạnh, cùng chia nhau những bữa cơm đơn sơ sau giờ học, cùng ngồi lại ôn bài, cười đùa, động viên nhau khi mệt mỏi, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau không nói gì mà vẫn thấy yên tâm. Có những ngày mệt đến mức chỉ muốn bỏ cuộc, nhưng rồi một câu hỏi han từ bạn cùng lớp, hay nụ cười của người bạn cùng phòng đã đủ để tôi đi tiếp.

Suốt bảy năm gắn bó, tôi có cả một kho kỷ niệm – những lần thức đêm ôn thi, những lần tổ chức chương trình chào mừng 20/11, những ngày lễ Tết tự nấu bánh chưng trong ký túc xá, những chuyến dã ngoại trong rừng khi tuyết rơi trắng xóa, cả những buổi tập thể thao đông đủ để chuẩn bị cho đại hội sinh viên. Tôi đã sống, đã yêu, đã buồn, đã khóc, và cả trưởng thành hơn từng ngày trong chính không gian ấy.
Sư phạm Moscow không chỉ là một trường đại học, mà là một phần rất thật trong hành trình trở thành người lớn của tôi. Những năm tháng ấy dạy tôi biết quý trọng từng khoảnh khắc, từng người bạn, từng giây phút hiện tại. Tôi học được cách lắng nghe, cách dừng lại, cách chấp nhận sự khác biệt và quan trọng nhất – cách yêu thương chính bản thân mình.
Thanh xuân của một người con gái có thể chỉ kéo dài mười năm, và tôi đã dành bảy năm ấy cho nước Nga, cho tiếng Nga, cho Sư phạm Moscow. Vậy nên nếu ai hỏi tôi có hối hận không? Tôi sẽ trả lời bằng tất cả sự tự hào và biết ơn: không. Vì nơi ấy, tôi đã tìm thấy không chỉ kiến thức mà còn cả con người thật của mình.
Dù bây giờ đã tốt nghiệp, đã rời xa những hành lang quen thuộc, những tiết học căng thẳng, những buổi chiều cùng bạn bè ra bến metro, tôi vẫn thường nghĩ về những năm tháng ấy với một nụ cười. Vì đó là thanh xuân. Và thanh xuân thì chỉ có một lần trong đời.
Tôi yêu Moscow không chỉ vì vẻ đẹp cổ kính, không chỉ vì những mùa tuyết rơi lặng lẽ, mà vì những con người tôi đã gặp – thầy cô tận tâm, bạn bè nhiệt thành, và cả chính bản thân mình của những năm tháng không ngừng cố gắng. Cảm ơn học bổng Nga đã cho tôi cơ hội đặt chân đến đây. Cảm ơn tiếng Nga, dù có lúc là rào cản, nhưng cũng chính là cây cầu đưa tôi đến gần hơn với giấc mơ. Cảm ơn Sư phạm Moscow – nơi tôi đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ không thể quên.
Tâm sự của bạn N.Q. – sinh viên trường Sư phạm Moscow