Thanh xuân ở nước Nga và những nỗi nhớ dịu dàng
Bạn đã bao giờ yêu một nơi đến mức chỉ cần ngẩng đầu nhìn bầu trời cũng cảm thấy tim mình như lạc nhịp chưa? Tôi đã từng. Vào một chiều tháng 5 ở Pushkin, tôi ngẩng cổ nhìn lên bầu trời, và thấy lòng mình xao động như thể thời gian vừa kịp dừng lại để tôi kịp nhận ra: nơi này đã trở thành một phần trong trái tim mình, một phần không thể tách rời của thanh xuân tôi. Ngày ấy, tôi chợt nhớ một câu nói từng đọc đâu đó: “Ngày bạn nhận ra mình yêu một ai đó, bầu trời sẽ mang một màu xanh rất khác.” Và tôi nghĩ, nếu được sửa lại cho đúng với mình, câu đó sẽ là: “Ngày tôi biết mình yêu một nơi nào đó, bầu trời xanh một màu trong đến lạ kỳ.” Nơi đó là ngôi nhà
Đọc bài viết