Du học sinh Nga không ngại sống chậm trong mùa dịch

Có bao giờ bạn từng cảm thấy thế giới như chững lại, thời gian trôi chậm hơn, và mọi âm thanh ngoài kia như cũng khẽ khàng hơn thường ngày? Với mình, khoảng thời gian cách ly giữa mùa dịch tại Nga đã mở ra một thế giới như thế — nơi không còn vội vã, không còn tiếng xe cộ rộn ràng hay lịch học dày đặc, mà chỉ còn những khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Dịch bệnh đến bất ngờ và dai dẳng, khiến cả nước Nga – và cả cộng đồng du học sinh Việt Nam tại đây – bị đảo lộn theo nhiều cách không ngờ tới. Một tháng trời cách ly trong căn phòng nhỏ của ký túc xá, không được ra ngoài tự do, không gặp gỡ bạn bè, và cũng chẳng còn những buổi tụ tập ấm cúng như trước. Thoạt nghe, đó có thể là viễn cảnh tồi tệ đối với bất kỳ ai, nhất là với những du học sinh vốn đã phải sống xa gia đình, xa vòng tay người thân. Nhưng kỳ lạ thay, trong cái “khoảng tối” ấy, mình lại tìm thấy ánh sáng – một kiểu ánh sáng lặng thầm, ấm áp, đến từ bên trong.

Du học Nga với nhiều người là một ước mơ lớn. Có người theo đuổi học bổng Nga để giảm gánh nặng tài chính, có người mê tiếng Nga và mong muốn được học tập giữa lòng châu Âu cổ kính. Nhưng dù lý do là gì, thì hành trình học tập và sinh sống tại xứ sở bạch dương chưa bao giờ là dễ dàng. Chúng mình – những du học sinh Việt – không chỉ phải thích nghi với thời tiết lạnh giá, ẩm thực lạ lẫm, hay hệ thống giáo dục hoàn toàn khác biệt, mà còn phải học cách đối mặt với những khoảng cô đơn mà không phải lúc nào cũng gọi điện về nhà là vơi bớt được.

Thế rồi dịch bệnh bùng lên, buộc mọi người phải cách ly, ở yên trong nhà. Mọi kế hoạch bị tạm dừng, mọi con đường phía trước bỗng trở nên mơ hồ. Nhưng chính trong sự mơ hồ đó, mình mới học được cách “sống chậm”. Trước đây, nhịp sống du học lúc nào cũng tất bật: sáng đến trường, chiều học tiếng Nga, tối ôn bài, cuối tuần lại tranh thủ đi làm thêm, thỉnh thoảng mới có thời gian gọi điện về nhà hay đọc dở vài trang sách. Giờ thì khác. Thời gian như được gói lại, rộng rãi hơn, dịu dàng hơn. Mình bắt đầu học nấu những món ăn Việt, những món mà trước đây chỉ biết gọi video về hỏi mẹ cho vui. Mình lục lại mấy cuốn sách cũ mang theo từ Việt Nam, học vài hợp âm guitar cơ bản, và thậm chí còn bắt đầu viết lại nhật ký – thứ mà đã rất lâu rồi không đụng đến.

Mỗi ngày cách ly trôi qua là một bài học mới. Về lòng kiên nhẫn, về sự thích nghi, về việc chấp nhận và chuyển hóa nghịch cảnh thành cơ hội. Dĩ nhiên, mình vẫn lo lắng. Ai mà không lo khi mỗi ngày đều có thêm ca nhiễm mới, khi tin tức trên mạng cứ dồn dập như sóng biển? Nhưng mình học cách giữ bình tĩnh, để tâm trí không bị nhấn chìm trong nỗi sợ. Mình chọn lắng nghe bản thân, chăm sóc cơ thể bằng việc tập thể dục đơn giản, ăn uống lành mạnh, và giữ kết nối với bạn bè qua màn hình điện thoại.

Có lẽ vì vậy mà dù ở giữa đại dịch, mình lại thấy một dạng “tết” rất riêng của tuổi trẻ nơi xứ người. Không bánh chưng, không pháo hoa, không gia đình, nhưng có một năm mới bắt đầu bằng sự tỉnh thức và bình an trong tâm hồn. Dịch bệnh nguy hiểm thật đấy, nhưng nếu ta biết nhìn nhận và sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc hiện tại, thì những ngày này – thay vì bị ghét bỏ – lại trở thành một quãng thời gian đáng nhớ trong hành trình trưởng thành của mỗi du học sinh Việt Nam tại Nga.

Hy vọng rằng những ai đang sống và học tập xa nhà, dù là du học sinh Nga hay bất cứ nơi đâu trên thế giới, cũng có thể tìm thấy cho mình một góc nhìn tích cực. Dịch bệnh không thể kéo dài mãi, và khi những ngày tháng bình thường quay trở lại, ta sẽ bước ra khỏi căn phòng ấy với một tâm hồn kiên cường hơn, trưởng thành hơn, và đầy biết ơn vì đã từng sống chậm để thấu hiểu chính mình.

Chúng ta rồi sẽ ổn. Cuộc sống rồi sẽ tiếp diễn. Quan trọng là, đừng để mình bị bỏ lại phía sau trong chính hành trình của bản thân.

Tâm sự của bạn M.H. – sinh viên trường Sư phạm Moscow