Tâm sự du học sinh Việt tại Nga giữa mùa dịch xa quê

Có những khoảng khắc khiến người ta muốn ôm trọn quê hương vào lòng, dù khoảng cách là cả nửa vòng trái đất. Mình đã từng nghĩ, chỉ cần chăm chỉ học tiếng Nga, cố gắng giành học bổng Nga, là đã đủ để hành trình du học trở nên trọn vẹn. Nhưng rồi những ngày dịch bệnh bủa vây, mình mới hiểu rằng: tình yêu nước, yêu gia đình không nằm ở khoảng cách, mà nằm ở hướng trái tim mình quay về.

Thời gian này, tình hình dịch bệnh ở nhiều nơi trên thế giới vẫn còn phức tạp, Nga cũng không ngoại lệ. Cuộc sống của các du học sinh Việt tại Nga, vốn đã nhiều thử thách, nay lại thêm phần chông chênh. Nhưng điều khiến chúng mình cảm thấy được an ủi, là mỗi khi theo dõi tin tức từ quê nhà, lại thấy lòng nhẹ đi một chút. Việt Nam tuy nhỏ bé nhưng mạnh mẽ và kiên cường, với những con người âm thầm chiến đấu nơi tuyến đầu, từng bước kiểm soát dịch bệnh, bảo vệ sự bình an cho hàng triệu người dân.

Là những du học sinh đang sống và học tập tại Nga, chúng mình không thể trực tiếp góp sức vào cuộc chiến ấy, nhưng trong lòng luôn mang một sự tự hào lặng thầm. Chúng mình không quên nhiệm vụ học tập, cũng không quên vai trò nhỏ bé của mình trong việc truyền đi thông điệp tích cực đến cộng đồng du học sinh và bạn bè quốc tế. Có bạn tự tay làm video kêu gọi ủng hộ Việt Nam, có bạn thiết kế poster kêu gọi đeo khẩu trang, có người lại chọn cách giản dị hơn – chụp một bức ảnh mang màu cờ tổ quốc, rồi đăng kèm vài dòng nhắn nhủ: “Hãy giữ gìn sức khỏe, và đừng quên rằng Việt Nam luôn ở trong tim.”

Những bức ảnh ấy, những dòng chữ ấy không cần quá trau chuốt, không cần thiết bị xịn hay ý tưởng hoành tráng. Nhưng từng khung hình, từng lời viết ra đều mang nặng nỗi niềm của những người con xa xứ – vừa mong được góp một tiếng nói nhỏ, vừa thắp lên một ngọn lửa ấm nơi lòng người. Trong khoảng thời gian này, những điều giản dị đó lại trở nên đáng quý biết bao.

Tham gia một cuộc thi nhỏ với tinh thần hưởng ứng, chúng mình không đặt nặng chuyện thắng thua. Điều mong mỏi lớn nhất chỉ là lan tỏa được thông điệp yêu thương, cùng nhau giữ gìn sức khỏe, tuân thủ những khuyến cáo của Nhà nước, và tin tưởng rằng một ngày không xa, đại dịch rồi sẽ qua. Bằng sự đồng lòng, bằng niềm tin, bằng tinh thần không bao giờ khuất phục của người Việt – dù ở trong nước hay đang học tập tại nước ngoài.

Có thể chúng mình chỉ là những sinh viên xa quê, lặng lẽ sống trong một ký túc xá nhỏ giữa lòng nước Nga băng giá. Nhưng trái tim chúng mình vẫn luôn hướng về Việt Nam, vẫn luôn rộn ràng khi đọc được dòng tin “Việt Nam hôm nay không ghi nhận ca nhiễm mới”, và vẫn luôn mong ngóng đến một ngày có thể trở về, ôm chầm lấy gia đình sau những ngày dài xa cách.

Nếu bạn tình cờ đọc đến những dòng này, mong rằng bạn cũng sẽ góp một phần nhỏ bằng hành động lớn: đeo khẩu trang, rửa tay, giữ khoảng cách, và quan trọng nhất – là không đánh mất niềm tin vào ngày mai. Dịch bệnh rồi sẽ qua, tình người thì còn mãi. Chúng ta – dù là ai, ở đâu – cũng đang cùng nhau đi qua những ngày không dễ dàng nhất của thế giới, để rồi sẽ cùng nhau viết nên những trang mới, trọn vẹn hơn, ấm áp hơn.

Và nếu bạn thích những điều tụi mình đang làm, hãy tiếp thêm động lực cho chúng mình bằng một lượt chia sẻ, một dòng bình luận, hay đơn giản là một cái gật đầu đồng cảm. Chỉ cần thế thôi, chúng mình đã thấy được đồng hành – và như vậy là đủ để vững tin tiếp tục.

Tâm sự của bạn P.T. – sinh viên trường Sư phạm Moscow