Tâm sự của du học sinh Việt giữa mùa mưa Moskva

Trời Moskva hôm nay đổ mưa – một cơn mưa lạnh, xám và kéo dài. Những hạt mưa rơi lặng lẽ ngoài cửa sổ ký túc xá khiến lòng tôi bỗng chùng xuống, nỗi nhớ quê hương như cồn cào, da diết đến lạ. Xa nhà đã lâu, nhưng có lẽ chỉ khi nghe tin Bắc Ninh – quê tôi – lại trở thành điểm bùng dịch mới, tôi mới cảm nhận rõ ràng đến vậy sự mong manh, lo lắng và bất lực của một người con tha hương.

Là du học sinh Việt Nam tại Nga, mình từng nghĩ hành trình du học chỉ là chuyện học tiếng Nga, cố gắng giành học bổng Nga, vượt qua cái lạnh giá đặc trưng của xứ sở bạch dương hay làm quen với nhịp sống xa lạ. Nhưng hóa ra, những ngày như thế này – khi đất nước oằn mình chống dịch, khi gia đình nơi quê nhà nằm trong vùng bị phong tỏa – mới là lúc mình thật sự thấm thía thế nào là sống xa Tổ quốc. Mỗi cuộc gọi về chỉ để hỏi: “Nhà mình ổn cả chứ?”, mỗi lần lướt mạng thấy tin quê nhà, lòng lại thắt lại không yên. Mình chỉ mong sao mọi người được bình an, được mạnh khỏe, được sớm quay trở lại nhịp sống thường ngày.

Nhưng giữa những dòng cảm xúc đó, vẫn có một điều khiến mình vững lòng hơn bao giờ hết: đó là niềm tin vào Tổ quốc, vào chính phủ, vào những con người âm thầm gồng mình nơi tuyến đầu. Mình tin rằng Việt Nam – dù là một đất nước nhỏ bé – vẫn đang làm rất tốt, vẫn luôn kiên cường, vẫn luôn giữ lời hứa “không để ai bị bỏ lại phía sau”. Nhìn số ca hồi phục mỗi ngày tăng, nhìn tỷ lệ tử vong gần như bằng không – mình thấy yêu quê hương nhiều hơn, tự hào nhiều hơn.

Ngày xưa, khi còn học phổ thông, cô giáo dạy Văn từng nói: “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay.” Khi ấy, là một đứa con gái mới 17 tuổi, mình từng nghĩ: yêu nước chắc phải làm điều gì đó lớn lao, vĩ đại. Nhưng giờ đây, khi đang sống nơi đất khách, mình hiểu rằng: yêu nước là học tập chăm chỉ, là sống tốt, là trưởng thành mỗi ngày để trở thành người có ích. Đặc biệt trong giai đoạn khó khăn của đại dịch, yêu nước đơn giản chỉ là ở nhà, là giữ gìn sức khỏe cho bản thân để đất nước không phải gồng mình lo cho mình nữa. Yêu nước, hóa ra, lại có thể giản dị đến vậy.

Giữa mùa dịch, nơi xứ lạ, mỗi lần nhìn những nỗ lực của cộng đồng người Việt tại Nga – cùng nhau chia sẻ khẩu trang, hỗ trợ nhau thông tin, cùng động viên tinh thần – mình lại thấy ấm lòng hơn rất nhiều. Không thể góp sức trực tiếp như những y bác sĩ nơi quê nhà, nhưng chúng mình – những người trẻ đang du học tại Nga – vẫn luôn tìm cách gửi về những lời cổ vũ, những hình ảnh động viên, những chia sẻ chân thành để tiếp thêm sức mạnh cho đất nước. Một cuộc thi ảnh, một video truyền cảm hứng, một vài dòng tản mạn như thế này… có thể chẳng là bao, nhưng là cách chúng mình được cảm thấy gần quê hương hơn, được làm điều gì đó cho đất nước – dù rất nhỏ bé.

Mình biết, còn rất nhiều bạn du học sinh khác giống như mình – sống xa quê, nhưng chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ nhà. Và mình tin, nếu mỗi người cùng giữ gìn sức khỏe, nâng cao ý thức và lan tỏa tinh thần tích cực, thì rồi một ngày rất gần thôi, chúng ta sẽ lại được trở về, được đi giữa phố xá Việt Nam rộn ràng, được ôm gia đình sau bao tháng ngày cách biệt.

Tôi yêu Việt Nam – một tình yêu không cần phô trương nhưng bền bỉ. Và tôi biết, nếu bạn đã đọc đến tận đây, chắc chắn bạn cũng mang trong mình tình yêu ấy. Vậy thì, dù ở đâu, hãy cùng nhau cố gắng, cùng nhau gìn giữ sức khỏe, cùng nhau đẩy lùi dịch bệnh – để khi trở về, chúng ta có thể tự hào nói: tôi đã sống thật đẹp giữa những ngày khó khăn nhất.

Tâm sự của bạn H.N. – sinh viên trường Sư phạm Moscow