Thư gửi đến tôi của một năm sau
Chào cậu, Đôi khi, người ta chỉ thực sự lớn lên khi lần đầu tiên cảm thấy cô đơn giữa những điều tưởng như quen thuộc nhất. Và với tớ, khoảnh khắc đó chính là khi ngồi lặng lẽ nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ Moscow – xa nhà, xa Tết, xa cả những ồn ào yêu thương của quê hương. Ngày 9 tháng 2 năm 2025. Không rõ khi cậu – là “tớ” của một năm sau – đọc được những dòng này, Moscow có đang phủ đầy tuyết lạnh như lúc này hay đã kịp sang những ngày đông dịu dàng hơn. Còn tớ, đang ngồi đây, giữa một căn phòng nhỏ nơi ký túc xá, lần đầu viết thư gửi chính mình – một cách để sưởi ấm lòng giữa mùa tuyết trắng và cả những chênh vênh không thể gọi tên. Năm đầu tiên đi du học Nga, cảm
Đọc bài viết