Tôi đã đắm mình trong mùa thu vàng như thế…

Đã bao giờ bạn cảm nhận được cái lạnh của mùa thu, khi những cơn gió se se thổi qua, mang theo hương thơm của lá cây rụng, và bầu trời trong xanh như thấu suốt từng ngóc ngách của tâm hồn? Đã bao giờ bạn muốn kết thúc những tiết học mệt mỏi, chỉ để chạy ra ngoài, vội vã nhặt những chiếc lá vàng trên mặt đất, hay bước đi dưới những cơn mưa phùn lạnh buốt của mùa thu, để rồi cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong lòng? Nếu đã từng, bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi khi lần đầu tiên đặt chân đến nước Nga, bước vào mùa thu nơi đây – một mùa thu không giống bất cứ mùa thu nào tôi từng biết.

Nhớ ngày đầu tiên đến Nga, ngay khi vừa xuống sân bay, tôi đã cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết. Cái lạnh buốt đến mức tay chân tôi như bị đóng băng, đôi tai đỏ lên vì không quen với cái lạnh khắc nghiệt của mùa thu nước Nga. Và lúc đó, tôi như cảm nhận được rằng mùa thu này không phải chỉ đơn giản là thời tiết. Nó như muốn kể cho tôi nghe tất cả những bí mật của chính mình, muốn tôi làm quen với nó, học cách sống chung với những gì mà nó mang lại. Có thể nói, mùa thu nước Nga đã đón tôi bằng một cái ôm lạnh lẽo nhưng cũng vô cùng ấm áp, như thể một lời chào đầy thi vị của đất trời nơi này.

Thật khó để diễn tả hết cảm xúc khi mùa thu của Nga dần dần mở ra trước mắt tôi. Với một du học sinh như tôi, những kỷ niệm về mùa thu nước Nga không chỉ là những khoảnh khắc lãng mạn hay đẹp đẽ, mà còn là những cảm xúc rất thật, rất con người. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn đến mức chỉ muốn bật khóc, đặc biệt là những ngày mưa phùn đầu thu. Cơn mưa nhẹ nhưng đủ để làm ướt hết cả áo, và đôi khi tôi chỉ biết đứng nhìn, cho phép những giọt nước mưa cuốn trôi những mệt mỏi trong lòng. Dưới cái trời mưa ấy, tôi nhớ nhà, nhớ những người thân yêu, những món ăn quen thuộc và cả những tiếng cười của bạn bè.

Mùa thu ở Nga không giống như mùa thu ở Việt Nam. Nó không chỉ có màu vàng của lá cây, mà còn là cái không khí lạnh lẽo mà mỗi du học sinh như tôi đều phải đối mặt. Tuy nhiên, những giây phút khó khăn ấy lại trở thành những kỷ niệm khó quên. Cái màu vàng của lá thu, cái ánh nắng dịu dàng chiếu qua các kẽ lá, cái cảm giác ngồi trong phòng học, thỉnh thoảng quay ra nhìn qua cửa sổ, là những hình ảnh mà tôi sẽ mãi giữ trong lòng. Những lúc mệt mỏi với bài vở, chỉ cần mở cửa sổ, nhìn ra ngoài và ngắm mùa thu, tôi cảm thấy như mọi khó khăn đều được thu bé lại, và trái tim tôi lại có thể đập mạnh mẽ hơn.

Mùa thu ở đây cũng giống như hành trình du học của tôi. Ban đầu có thể bỡ ngỡ, có chút lạ lẫm, nhưng rồi theo thời gian, tôi đã học được cách yêu mến những điều tưởng chừng như khó chịu nhất. Cũng giống như tôi, mùa thu ở Nga có một bí mật riêng. Qua mỗi mùa thu, tôi lại hiểu thêm về đất nước này, về con người nơi đây, và về chính bản thân mình. Tuy tôi không thể nói hết những gì mùa thu đã dạy tôi, nhưng tôi biết một điều chắc chắn: mùa thu nơi này đã để lại trong tôi một dấu ấn sâu đậm. Mùa thu của nước Nga đã không chỉ là một mùa trong năm, mà là một phần ký ức không thể nào quên đối với một du học sinh Việt Nam.

Vậy đấy, mùa thu nước Nga, với tất cả sự lạ lẫm, cô đơn và cũng đầy ấm áp, đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của tôi tại xứ sở bạch dương này. Dù sau này khi quay trở lại Việt Nam, tôi có thể sẽ không còn những ngày tháng được sống giữa mùa thu ấy, nhưng tôi chắc chắn rằng nó sẽ luôn là một ký ức đẹp, một phần không thể thiếu trong hành trình du học của tôi. Những chiếc lá vàng ấy, những cơn mưa nhẹ ấy, và cả cảm giác tủi thân khi đi dưới mưa sẽ mãi là những kỷ niệm đáng quý, những câu chuyện mà tôi sẽ mang theo suốt cả cuộc đời.

Tâm sự của bạn D.T. – sinh viên trường Pushkin