Mùa tuyết và hành trình du học Nga đến Voronezh

Tiếng gõ lóc cóc ngoài bếp sớm nay bỗng khiến tôi tưởng đâu là tiếng mưa rơi lên mái tôn ở xóm trọ lụp xụp năm nào tại Huế. Những âm thanh bình dị ấy tưởng đã ngủ quên trong ký ức, giờ lại bất chợt trở về, khơi dậy cả một quãng trời thanh xuân. Ngày ấy, mỗi khi mưa xuống, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Buồn, nhưng là nỗi buồn rất đỗi dịu dàng, như một chiếc khăn len cũ sực nức mùi nắng. Có hôm vừa tan học, vừa làm thêm, chạy chiếc xe máy cũ kĩ qua những con đường trơn trượt, chỉ mong mau về phòng trọ. Vậy mà chỉ cần ngồi trong lớp, nép mình bên khung cửa sổ dãy nhà Sư phạm Huế, nhìn mưa rơi lặng lẽ, tôi lại thấy lòng mình an yên lạ thường.

Tôi không ngờ rằng, sau tất cả những cơn mưa đó, mình sẽ rời khỏi Huế – và rời cả Việt Nam – để trở thành du học sinh tại Nga, sống và học tập ở thành phố Voronezh xa xôi. Một quyết định lớn, một bước ngoặt lặng lẽ nhưng làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Tôi đến đây nhờ học bổng Nga – một cơ hội quý giá mà tôi từng không dám mơ. Nhưng giấc mơ luôn đi cùng thử thách. Không ai nói cho tôi biết rằng cái lạnh của Voronezh không chỉ đến từ nhiệt độ, mà còn len lỏi vào lòng người, đặc biệt là khi bạn sống giữa nơi xa lạ, nói tiếng Nga không tròn và chẳng có ai thân thuộc bên cạnh.

Tháng 12 nơi này, tuyết rơi không ào ạt mà nhẹ nhàng lướt qua, nhanh đến mức tôi chẳng kịp thốt lên câu nào. Tuyết không rơi tí tách như mưa Huế, không để lại âm thanh, chỉ để lại những khoảng lặng. Tôi vẫn thường thèm một ngày có nắng – một tia sáng chiếu xiên qua “tấm thảm trắng xóa” của những buổi sớm giao mùa, để lòng bớt quạnh. Thèm một mùi hương thân quen như mùi áo mẹ phơi ngoài nắng, thèm được ai đó gọi tên mình bằng giọng Huế mềm mại. Nhưng nỗi nhớ không giúp tôi quay lại được, nó chỉ làm tôi hiểu rõ hơn mình đã đi xa đến chừng nào.

Là du học sinh Việt Nam ở Nga, đôi lúc tôi thấy mình như một nhân vật trong cuốn sách mà mình chưa từng đọc đến trang cuối. Cuộc sống ở đây là chuỗi ngày chạy vội giữa các tiết học, học tiếng Nga trong trạng thái vừa hoang mang vừa bối rối, chen giữa dòng người trên những toa tàu điện lạnh buốt, rồi về nhà trọ với gói mì tôm, gọi điện thoại cho mẹ, chỉ để nghe được tiếng quen thuộc bên kia đầu dây nói rằng “Con đừng lo, nhà mình vẫn ổn”.

Tôi dần học được cách sống chậm hơn. Dẫu cho học bổng Nga mở ra cánh cửa đến một thế giới mới, tôi vẫn tự nhủ không được để mất chính mình giữa những đổi thay. Tôi học cách trân trọng những điều nhỏ bé – như một cái ôm của bạn cùng phòng khi trời trở lạnh, một bát súp nóng giữa căng tin đại học, hay chỉ đơn giản là một buổi sáng không quá vội. Mỗi lần tuyết rơi, tôi lại tưởng tượng đó là mưa Huế, rồi mỉm cười với chính mình. Hóa ra, mình vẫn mang theo quê hương trong từng khoảnh khắc, chỉ là đôi lúc nó lặng lẽ hơn mình tưởng.

Voronezh không ồn ào, không náo nhiệt. Mọi thứ đều thưa thớt, trầm lặng và có phần khép kín. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy cho tôi không gian để lắng nghe mình nhiều hơn. Giữa những đêm dài chờ kỳ thi, giữa những chiều lặng lẽ bước qua thư viện ngập nắng nhạt, tôi thấy lòng mình có chút gì đó bình yên. Không phải sự bình yên của một người không có lo toan, mà là sự bình yên của một người đang dần học cách chấp nhận, học cách sống xa quê nhưng không lạc lõng.

Tôi nghĩ, ai từng đi du học rồi cũng sẽ có những khoảnh khắc như vậy. Lúc tưởng mình đã quen nhưng hóa ra chưa từng thích nghi hoàn toàn. Lúc tưởng mình mạnh mẽ, nhưng chỉ cần một tiếng mưa giả lập trong tai nghe cũng đủ khiến tim run lên vì nhớ. Và rồi, tôi nhận ra, mình không cần phải tỏ ra cứng cỏi. Chỉ cần cứ sống, cứ học, cứ cố gắng – thì rồi mùa đông nào cũng sẽ qua, và nắng sẽ lại về, kể cả ở một nơi xa xôi như nước Nga.

Nếu có ai đó đang chuẩn bị hành trình du học Nga, nếu bạn đang háo hức trước viễn cảnh học bổng Nga, hay đang loay hoay với tiếng Nga khó nhằn – tôi chỉ muốn nhắn rằng, mọi thứ rồi sẽ ổn. Sẽ có những ngày bạn thấy lòng mình rỗng tuếch, những ngày chẳng muốn học hành gì cả. Nhưng cũng sẽ có những ngày bạn bất ngờ nhận ra mình đã hiểu được cả một bài giảng dài, đã bắt chuyện được với người bản xứ, và đã không còn sợ mùa đông đến. Những ngày ấy, bạn sẽ thấy hành trình này thật xứng đáng.

Và nếu một ngày nào đó bạn đứng giữa Voronezh, tuyết rơi lặng thinh và lòng đầy những nghĩ suy, hãy cứ để mình lặng đi một chút. Bởi chính trong sự lặng lẽ ấy, quê hương sẽ hiện về, và bạn sẽ thấy: nơi này, dù có xa, cũng đang dần trở thành một phần trong bạn – như Huế đã từng.

Tâm sự của bạn H.B. – sinh viên trường tổng hợp Voronezh