Mùa thu nước Nga và hành trình tìm lại chính mình

Có những khoảnh khắc trong đời người không cần phải quá dữ dội để khiến ta khắc ghi. Đôi khi chỉ là một buổi chiều thu se lạnh, là tiếng lá vàng rơi khe khẽ trên lối đi, là khung cảnh yên bình nơi xứ người… cũng đủ khiến lòng ta chùng lại, thổn thức. Với tôi, mùa thu nước Nga không chỉ là mùa của cái đẹp, của sự bình yên, mà còn là mùa của kỷ niệm, của trưởng thành và của cả những lần nhìn lại chính mình trên hành trình du học Nga đầy những cung bậc cảm xúc.

Tôi còn nhớ rất rõ mùa thu đầu tiên khi đặt chân đến nước Nga – nơi mà tiếng Nga đối với tôi khi ấy chỉ là chuỗi âm thanh khó hiểu, đường phố lạnh lẽo và xa lạ, còn bạn bè thân thiết thì chưa kịp có. Thời điểm ấy, tôi đã lựa chọn một con đường mà không ai dám khẳng định trước điều gì. Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc ấy, khi trời bắt đầu chuyển lạnh và những tán cây chuyển màu, tôi biết mình đã bước vào một hành trình mà sau này, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không bao giờ hối tiếc.

Du học Nga – ba từ đơn giản nhưng mang trong mình cả một thế giới. Có người đến đây qua diện học bổng Nga, có người tự túc đi theo giấc mơ riêng. Dù đến bằng con đường nào, thì chúng tôi – những du học sinh Việt Nam – cũng đều đã phải đi qua những ngày không dễ dàng: từ bỡ ngỡ với văn hóa, khí hậu, đến những áp lực học hành, giấy tờ, hay cả cảm giác lạc lõng giữa một thành phố rộng lớn. Có những đêm thức trắng vì kỳ thi, có những hôm cười một mình trong căn phòng bé xíu vì nhận được gói đồ từ quê nhà, có cả những lần bật khóc vì cảm thấy bản thân bất lực giữa một nơi cách nhà cả nghìn cây số.

Nhưng chính những trải nghiệm đó, qua từng mùa, từng năm, đã tôi luyện nên con người tôi hôm nay. Tôi học được cách tự đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tôi học được rằng, thời gian không đợi ai và những khoảnh khắc ta bỏ lỡ sẽ không bao giờ quay trở lại. Tôi học được rằng, mỗi con người đi qua cuộc đời mình – dù chỉ là một đoạn ngắn ngủi – cũng đều có ý nghĩa riêng. Có người cho tôi một bài học, có người cho tôi một cái ôm đúng lúc, và cũng có người lặng lẽ rời đi, để lại trong tim một khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng tất cả họ, bằng cách nào đó, đã giúp tôi lớn lên.

Mùa thu ở Nga mỗi năm đều giống nhau – lá vẫn rơi, trời vẫn se lạnh, những hàng cây vẫn đứng đó, in bóng dài trên mặt đường ẩm ướt. Nhưng mùa thu trong tôi thì luôn khác. Có năm là mùa của cô đơn, có năm là mùa của hy vọng, có năm là mùa bắt đầu cho một ước mơ mới… Và thu năm nay, tôi lại đang ngồi đây, viết ra những dòng này, như một cách để nói lời cảm ơn với chính quá khứ – dù buồn hay vui, cũng đều xứng đáng được trân trọng.

Tôi nhận ra rằng cuộc sống là chuỗi những chuyến đi – có người đến, có người rời, có cảm xúc thăng trầm và cả những mất mát. Nhưng trên tất cả, điều khiến chúng ta không gục ngã chính là niềm tin. Tin vào con đường mình đã chọn. Tin vào người mình từng gặp. Tin rằng mỗi điều xảy ra đều có lý do của nó. Và cũng như lá vàng rơi vào mùa thu để mùa xuân có thể đến, thì nỗi buồn hôm nay cũng là để ta hiểu sâu sắc hơn giá trị của hạnh phúc ngày mai.

Khi sống ở nước Nga, tôi từng nghe một câu nói: “Muốn đi nhanh thì đi một mình, nhưng muốn đi xa thì hãy đi cùng nhau.” Và tôi nghĩ, dù có là người sống nội tâm đến mấy, cũng sẽ luôn có lúc cần một ai đó đồng hành, một cái nắm tay, một lời động viên hay đơn giản là một ánh mắt thấu hiểu. Đó là lý do tôi luôn biết ơn những người bạn đã và đang đồng hành cùng tôi trong hành trình này. Những người tôi gặp nơi đất khách – dù đến từ Việt Nam hay từ bất cứ đâu – đều đã góp phần làm nên thanh xuân của tôi tại xứ sở bạch dương.

Vì thế, nếu bạn đang bắt đầu hành trình du học, hay đang trải qua một giai đoạn khó khăn tại Nga, tôi chỉ muốn nói rằng: mọi thứ rồi sẽ ổn. Có thể hôm nay bạn thấy chông chênh, thấy mỏi mệt, thấy nhớ nhà da diết… nhưng đừng bỏ cuộc. Hãy cứ đi tiếp, hãy cho bản thân thêm một cơ hội nữa, vì biết đâu, mùa thu năm sau, bạn sẽ nhìn lại và mỉm cười với chính mình vì đã dũng cảm đi qua tất cả.

Mỗi mùa thu là một lời nhắn gửi: Hãy sống trọn vẹn, hãy yêu thương hết mình, hãy đừng ngần ngại nói ra những điều bạn muốn nói, làm những điều bạn thật sự muốn làm. Bởi vì, đôi khi, cơ hội thứ hai sẽ chẳng bao giờ tồn tại.

Nếu cần một lý do để tiếp tục, hãy để mùa thu này nhắc bạn rằng: bạn đã đến đây không phải để bỏ cuộc. Bạn đã chọn đi xa, chọn sống hết mình nơi xứ người – và đó đã là một điều rất dũng cảm rồi.

Tâm sự của bạn M.T. – sinh viên trường Y Rostov