Mùa thu nước Nga trong trái tim du học sinh Việt
Có một điều kỳ lạ là tôi luôn nhớ nước Nga nhiều nhất mỗi khi mùa thu về. Dù năm tháng trôi đi, dù lòng người đổi thay, nhưng chỉ cần một làn gió nhẹ mang theo mùi thu thoảng qua, trái tim tôi lại cồn cào như chạm vào ký ức. Có lẽ bởi mùa thu nước Nga không chỉ đẹp — mà còn rất dễ làm người ta nhớ, và rất khó để người ta quên.
Với nhiều người, mùa thu được ví như một nàng thơ – dịu dàng, quyến rũ. Riêng mùa thu ở Nga lại mang vẻ đẹp đặc biệt hơn thế: vừa thanh khiết, e ấp, lại vừa rực rỡ, kiêu sa. Những con đường phủ đầy lá vàng, những hàng cây bạch dương trắng ngần lặng lẽ nhuộm màu thời gian, những cơn gió se lạnh đầu mùa len lỏi qua từng góc nhỏ trong khu ký túc xá cũ kỹ… tất cả đều khắc sâu trong tâm trí tôi – một du học sinh Việt Nam đang học tập tại Nga bằng học bổng toàn phần, và đang sống những năm tháng thanh xuân tại xứ sở bạch dương này.
Có thể nói, mùa thu nước Nga đối với tôi chẳng khác gì một tình bạn đẹp. Không quá ồn ào, nhưng đủ sâu lắng để chạm vào lòng người. Không phô trương, nhưng đủ đậm đà để lưu lại mãi trong ký ức. Những buổi chiều muộn đi bộ về cùng nhau trên con phố đầy lá rơi, những cuộc chuyện trò kéo dài trong bếp nhỏ, những tiếng cười giòn tan bên ly trà nóng… tất cả như được gói ghém lại trong mùa thu – nơi mà sự tĩnh lặng khiến mọi cảm xúc trở nên chân thật và rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nhưng rồi, tôi chợt nhận ra mùa thu cũng mang một nỗi buồn rất nhẹ. Rằng dù đẹp đến đâu, lá rồi cũng phải rụng. Tình bạn du học, dù khắng khít thế nào, cũng đến lúc phải chia xa. Những người bạn từng cùng mình vượt qua mùa đông âm 30 độ, cùng học đêm chuẩn bị thi tiếng Nga, cùng chia nhau từng gói mì, từng niềm vui nhỏ… đến một ngày cũng sẽ đi về mỗi hướng. Người trở về Việt Nam lập nghiệp, người tiếp tục học lên, người tìm cơ hội ở châu Âu… Và như lá thu, chúng tôi mỗi người một ngả, mang theo những hoài niệm đã từng là tất cả.
Cảm giác ấy – khi mùa thu năm cuối trôi qua trên đất Nga – thật sự rất khó gọi tên. Có chút nuối tiếc, có chút hồi hộp, và nhiều hơn cả là một nỗi nhớ chưa kịp hình thành đã thấy đầy trong tim. Tôi nhớ những lớp học đầy ắp tiếng Nga lơ lớ, nhớ những lần đăng ký học bổng Nga đầy hồi hộp, nhớ cả những ngày đầu sang đây, bỡ ngỡ, lạc lõng, nhưng cũng đầy ước mơ và niềm tin.
Giờ đây, khi mùa thu này đang dần đi qua, tôi biết rằng mình sẽ không còn những mùa thu nước Nga nào khác trong tư cách của một sinh viên. Nhưng tôi cũng biết, từng khoảnh khắc, từng chiếc lá, từng người bạn, từng câu tiếng Nga vụng về… đã làm nên thanh xuân của tôi, một thanh xuân trên đất Nga – đủ để mai này, chỉ cần nghe nhắc đến mùa thu, là lòng lại tự khắc bồi hồi.
“Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nhớ về một rừng cây. Khi nghĩ về một rừng cây, tôi thường nhớ về nhiều người…” – và trong tôi, những người đó, những “cây xanh” đã góp phần che nắng, chắn gió trong những năm tháng du học nơi đất khách, sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời. Mà có lẽ, chính mùa thu nước Nga đã cho tôi cơ hội để sống trọn vẹn với câu chuyện đó – một câu chuyện mà tôi sẽ mang theo mãi, dù có đi đến nơi đâu.
Tâm sự của bạn H.N. – sinh viên trường MADI