Mùa thu đầu tiên của du học sinh Việt tại nước Nga
Chỉ khi chiếc lá vàng đầu tiên khẽ rơi lên vai, tôi mới thực sự nhận ra mùa thu đã đến – một cách bất ngờ, nhẹ nhàng và đầy thương nhớ như thế. Trước đó, tôi vẫn nghĩ mùa thu ở Matxcơva chỉ là một hình ảnh đẹp trong sách vở, trên mạng xã hội, hay qua lời kể của thầy cô. Nhưng rồi khi đặt chân đến đây, trong cái lạnh se sắt đầu đông còn vương lại, tôi mới thấy rõ: có những điều phải tận mắt nhìn, tận lòng cảm nhận, mới thấy mình thực sự sống.
Tôi đến Nga vào một ngày trời đã thôi trong trẻo như mùa hạ, và đang chầm chậm chuyển mình sang thu. Những tháng ngày học online trước đó khiến tôi gần như chỉ biết đến Matxcơva qua khung cửa kính, qua ánh đèn vàng nhòe nhoẹt trên nền trời xám, và qua tiếng Nga còn ngượng nghịu phát âm từng chữ. Tôi từng nghĩ mùa thu ở đây chắc cũng không quá khác mùa thu Hà Nội – nơi tôi đã mang theo trong hành trang đầy ắp nhớ thương. Nhưng không, nước Nga có cách riêng để khiến người ta phải dừng lại, ngẩng đầu và thở thật sâu giữa tiết trời trong vắt, như thể mọi bộn bề đều được gác lại sau cánh cửa của mùa.
Mùa thu nước Nga là sự giao thoa kỳ lạ giữa cái lạnh đầu đông và sắc nắng cuối hè. Lá không chỉ vàng, mà còn rực rỡ đến chói mắt – phủ kín mặt đất, vương trên vai áo, và len lỏi trong từng bước chân vội. Dọc các công viên, đại lộ, những hàng cây phong và cây sồi đứng nghiêng nghiêng soi bóng, như những người bạn trầm tư kể cho tôi nghe câu chuyện cổ tích nào đó bằng tiếng Nga. Không cần quá nhiều từ ngữ, chỉ cần ngồi lặng trong “Измайловский парк”, ngắm một đoàn tàu đi ngang và nghe bản nhạc vang lên từ đâu đó – thế là đủ để lòng chùng xuống.

Lúc ấy, tôi chợt nhận ra rằng mình không còn là cô sinh viên chỉ biết mải mê với bài giảng và kỳ thi. Tôi đã bắt đầu sống cùng nước Nga – không chỉ học tiếng Nga, mà còn học cách cảm nhận, cách lắng nghe, cách yêu từng nhịp thở của thành phố này. Những ngày đầu ở Matxcơva, tôi vẫn hay bị cuốn vào nỗi cô đơn, những ngày dài nhớ nhà, nhớ cơm Việt, nhớ những tiếng gọi thân quen. Nhưng mùa thu đã chữa lành tôi theo một cách rất riêng – bằng sự dịu dàng của nắng, bằng hơi thở thanh khiết trong không khí, bằng vẻ đẹp yên ả len qua từng ô cửa sổ mỗi sáng thức dậy.
Du học Nga là một hành trình dài, không chỉ đơn thuần là con đường học thuật. Đó là câu chuyện của những người trẻ mang trong mình giấc mơ và lòng dũng cảm. Họ xa nhà, mang theo tiếng Việt, học bổng Nga, và bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tiếng Nga lúc đầu là thử thách, nhưng dần trở thành cầu nối mở ra không chỉ tri thức mà cả những cơ hội không ngờ tới. Mỗi ngày trôi qua là một mảnh ghép – có khi rực rỡ, có khi trầy xước – nhưng tất cả đều góp phần tạo nên một bản đồ ký ức không thể thay thế.
Tôi đã bắt đầu lưu giữ mùa thu của mình bằng những bức ảnh, bằng vài dòng nhật ký ghi vội sau buổi chiều dạo quanh hồ, bằng ánh mắt của những người bạn quốc tế mỉm cười với tôi giữa lớp học đông người. Mùa thu đầu tiên ấy, dù không quá hoàn hảo, nhưng lại là mùa khiến tôi học được nhiều điều nhất: học cách yêu một đất nước lạ, học cách tha thứ cho chính mình khi lạc đường, và học cách mở lòng, dù đôi khi trong lòng còn rất nhiều điều chưa thể nói.
Sẽ còn nhiều mùa thu khác trong đời, nhưng có lẽ, không có mùa nào như mùa đầu tiên nơi đất khách. Nơi tôi lần đầu chạm vào giấc mơ mang tên “du học Nga”. Nơi tiếng Nga không còn quá xa lạ. Nơi tôi thôi sợ hãi, và bắt đầu dũng cảm nói: “Tôi đã thực sự sống ở đây, đã yêu nơi này, theo cách rất riêng của mình.”
Bạn có đang ấp ủ những tháng năm tuổi trẻ ở một đất nước xa xôi? Nếu là nước Nga, hãy mang theo một trái tim mở rộng và một đôi mắt biết nhìn thật sâu – bởi nơi đây không chỉ có băng tuyết lạnh lẽo, mà còn có những mùa thu dịu dàng đủ để sưởi ấm cả tâm hồn.
Tâm sự của bạn T.T. – sinh viên trường Plekhanov