Hành trình mùa đông của du học sinh Việt tại Nga
Có lẽ trong đời người, ai cũng có một mùa đông khiến mình chẳng thể nào quên. Với mình, đó là mùa đông ở nước Nga – lạnh giá, thinh lặng nhưng đầy ắp những cảm xúc mà chỉ khi sống thật chậm giữa lòng xứ sở Bạch Dương, mình mới có thể cảm nhận rõ ràng đến thế.
Nếu mùa xuân là biểu tượng của khởi đầu, là sự đâm chồi nảy lộc của muôn cây, thì mùa đông lại mang theo một vẻ đẹp trầm mặc, khép lại vòng tuần hoàn bằng sự yên tĩnh, thẳm sâu. Người ta thường đổ xô ra đường vào những ngày hè, mùa thu hay xuân để chụp ảnh, viết văn, ngắm cảnh, nhưng lại quên mất rằng mùa đông cũng đẹp theo một cách rất riêng. Đẹp trong cái tĩnh lặng, trong tiếng tuyết rơi khe khẽ phủ trắng từng con đường, trong sự se sắt của gió lạnh len qua từng lớp áo – cái lạnh như muốn đánh thức cả tâm hồn sau những bộn bề thường nhật.
Mình hiện đang là du học sinh Việt Nam tại Nga, và có lẽ, mùa đông chính là mùa khiến mình thấy gắn bó và yêu nước Nga hơn bao giờ hết. Đặc biệt là khi được sống ở một nơi không quá khắc nghiệt như vùng Siberia, mà vẫn đủ lạnh để cảm nhận trọn vẹn “chất Nga” trong từng khoảnh khắc. Ở đây, có một hồ nước mang tên RUDN – nơi mà vào mùa hè hay thu, luôn đông đúc người qua lại: chạy bộ, tắm nắng, cười nói rộn rã. Nhưng đến mùa đông, hồ dường như trở nên trầm lặng hơn. Ít người lui tới. Mặt hồ đóng băng. Những bậc thang phủ đầy tuyết trắng. Có chút gì đó như một nỗi buồn dịu nhẹ, nhưng cũng có khi lại là sự bình yên hiếm có.
Chính vì thế, mỗi khi cuối tuần có thời gian rảnh, mình thường dành một buổi chiều để đi dạo quanh hồ. Bầu trời Nga vào mùa đông xanh đến lạ, không phải kiểu xanh rực rỡ như mùa hè, mà là màu xanh trong trẻo, thăm thẳm. Gió lạnh buốt nhưng không dữ dội, chỉ nhẹ nhàng len lỏi vào da thịt như nhắc mình rằng mình đang sống – thật sự đang sống ở một đất nước xa xôi, đang trải qua những ngày tháng không thể quên trong hành trình du học tại Nga.

Du học Nga không chỉ là chuyện học hành, bài vở hay thi cử. Đó còn là chuyện hòa nhập, là những ngày đầu vật lộn với tiếng Nga – thứ ngôn ngữ tưởng chừng như không bao giờ học nổi, là nỗi nhớ nhà âm ỉ trong lòng mỗi khi đông về, là cảm giác lạc lõng giữa phố xá đông người nhưng chẳng thể bật ra một câu nói tự nhiên như ở quê nhà. Nhưng rồi mình học được cách quen dần. Từng chút một. Từ việc gọi món ăn bằng tiếng Nga trong căn-tin, bắt chuyện với bạn cùng lớp, hay đơn giản là hỏi đường một người qua đường cao lớn và có ánh mắt lạnh tanh. Dần dần, mình nhận ra tiếng Nga không còn quá đáng sợ. Và hành trình giành được học bổng Nga để đặt chân đến đây, thực sự là một quyết định đúng đắn của tuổi trẻ.
Cuộc sống du học không màu hồng, nhưng cũng không toàn màu xám. Giữa mùa đông, mình thấy lòng mình chững lại, nhẹ tênh. Có khi chỉ là khoảnh khắc đứng nhìn tuyết rơi bên cửa sổ ký túc, hay cầm tách trà nóng vừa pha xong sau một buổi học dài. Đó là lúc mình thấy biết ơn – vì được sống, được học, được trưởng thành nơi xứ sở xa xôi này.
Việc đi dạo quanh hồ RUDN vào những buổi chiều cuối tuần như một cách để mình tìm lại sự cân bằng. Bỏ lại sau lưng những giờ học căng thẳng, những bài tập ngôn ngữ khó nhằn, những lần nhớ nhà đến cay mắt. Chỉ có mình với bầu trời, với mặt hồ và một chút tĩnh lặng dịu dàng. Mình nghĩ ai từng là du học sinh cũng sẽ có một nơi như thế – nơi mà chỉ cần quay lại là thấy an yên. Với mình, đó là nơi này. Và mùa đông này.
Khép lại một ngày cuối tuần bằng một buổi dạo bước, rồi về phòng ký túc nhỏ xinh, pha một tách trà, nghe một bản nhạc Việt nào đó – thế là đủ để tiếp tục cho một tuần học mới. Tuần mới có thể lại nhiều thử thách, nhưng lòng thì nhẹ nhàng hơn, vì đã có một khoảnh khắc bình yên đúng nghĩa – bình yên giữa mùa đông nước Nga.
Bạn đã bao giờ nghĩ sẽ đi du học Nga chưa? Nếu có, hãy tin rằng, dù hành trình ấy không dễ dàng, nhưng rất đáng sống. Cả về tri thức lẫn cảm xúc. Còn nếu bạn đang trong hành trình đó rồi, thì chúc bạn đủ mạnh mẽ để vượt qua, đủ lặng để cảm nhận và đủ mở lòng để yêu cả những mùa đông lạnh giá nơi đất khách này – như mình đã và đang làm.
Tâm sự của bạn H.T. – sinh viên trường Hữu nghị RUDN