Du học Nga và tháng ngày không quên nơi xứ tuyết

Có một thanh xuân tôi từng gửi lại giữa mùa đông nước Nga, nơi mỗi sáng tỉnh dậy đều mang theo cảm giác lạ lẫm nhưng cũng đầy háo hức với hành trình phía trước. Du học Nga – ba chữ ấy tưởng chừng thật xa xôi, mà giờ đây lại trở thành một phần thân quen và không thể tách rời trong ký ức của tôi.

Gần hai tháng nữa thôi là tôi sẽ kết thúc chặng đường gần một năm học tập và sinh sống tại đây. Có chút bồi hồi, có chút tiếc nuối, nhưng chẳng buồn đâu, vì tôi biết chắc sẽ còn một ngày quay lại – có thể là ở một độ tuổi trưởng thành hơn, hoặc khi trái tim thôi không còn khắc khoải với nơi này. Nước Nga, trong tôi, chưa bao giờ chỉ là một điểm đến. Đó là một phần thanh xuân, là nơi tôi đã sống, đã học, đã trưởng thành và yêu thương hết mình.

Nếu có điều gì khiến tôi thấy may mắn nhất trong hành trình nhận học bổng Nga để du học, thì đó chính là những con người tôi đã gặp. Lớp Việt Nam – 2, nơi mà tôi không biết là vô tình hay hữu ý, nhưng tất cả chúng tôi lại hòa hợp đến kỳ lạ. Mỗi người một cá tính, một câu chuyện riêng, nhưng khi ở cùng nhau lại tạo thành một tập thể vui vẻ, chan hòa và không thiếu những kỷ niệm đầy tiếng cười. Sẽ nhớ lắm những buổi học tiếng Nga ngập tràn “từ mới khó nhằn”, những lần chia nhau từng món ăn Việt hiếm hoi, những lúc cùng lăn vào bếp chỉ để làm một nồi canh có rau, rồi ngồi quây quần bên nhau, ăn uống, nói chuyện đến tận đêm.

Tôi đã học được rất nhiều trong khoảng thời gian ngắn ngủi này – không chỉ là từ sách vở, ngữ pháp, hay những cấu trúc câu tiếng Nga phức tạp, mà còn là từ cuộc sống hằng ngày. Ở một nơi xa lạ, xa gia đình, xa những điều thân thuộc, tôi học cách sống độc lập, học cách chấp nhận sự khác biệt văn hóa, học cách yêu những gì ban đầu tưởng là không thể chịu đựng nổi – như cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Nga chẳng hạn.

Nhưng kỳ lạ thay, cái lạnh ấy giờ lại là thứ khiến tôi nhớ nhất. Tôi thích khí hậu bên này – có mát, có lạnh, có rất lạnh, nhưng luôn trong trẻo và đầy sức sống. Cái cảm giác đầu trần giữa cơn bão tuyết ở phố Arbat – dù ai cũng khuyên đừng thử – lại là một trong những kỷ niệm tôi nhớ mãi không quên. Moscow cũng vậy, thủ đô này khiến tôi xiêu lòng bởi những công viên vắng lặng mà tuyệt đẹp, những con đường cổ kính, những cây cầu bắc ngang sông lấp lánh ánh đèn đêm. Bạn có thể dạo bộ ở Комсомольская, Сокольники, Коломенское hay Царицыно để tận hưởng chút buồn nhẹ nhàng rất riêng của Moscow, hoặc tìm đến những đoạn đường như từ Парк Культуры đến Фрунзенская, từ Арбатская đến Kievская – mỗi nơi đều mang trong mình một vẻ đẹp khác biệt, và đáng để lưu lại trong ký ức.

Có một gợi ý mà tôi muốn dành cho bất kỳ ai đang hoặc sẽ học tập ở Nga: đừng để thời gian trôi đi một cách lặng lẽ trong phòng. Mỗi khoảnh khắc nơi đây đều có thể trở thành một phần quý giá trong hành trình du học của bạn. Hãy đi ra ngoài, cảm nhận, sống trọn từng ngày – dù đó là ngày có lớp hay cuối tuần. Đừng ngủ quá sớm, vì bạn sẽ bỏ lỡ một Moscow lãng mạn và lặng lẽ về đêm, nơi bạn có thể ngồi bên cầu Arbat ngắm sông hay lên tàu vòng МЦК để nhìn ngắm hoàng hôn trải dài trên từng mái nhà.

Cuộc sống du học sinh chưa bao giờ là dễ dàng, đặc biệt là khi bạn phải đối mặt với những ngày chỉ có mì gói và rau đông lạnh, những hôm bài tập dồn dập mà đầu óc thì lơ đãng vì nhớ nhà. Nhưng cũng chính những điều tưởng chừng nhỏ nhặt đó lại khiến chúng tôi thêm gắn bó, thêm yêu quý nhau và học cách san sẻ. Những bữa tiệc nho nhỏ, những lần chia nhau hộp đồ ăn Việt, hay chỉ đơn giản là một cái ôm giữa trời tuyết cũng đủ khiến lòng ấm lại.

Tôi không biết hành trình du học Nga của bạn sẽ ra sao, nhưng tôi mong bạn hãy sống trọn vẹn với từng giây phút. Đừng ngần ngại bắt chuyện với một người bạn mới, đừng sợ khi lạc đường vì rồi bạn sẽ học được điều gì đó, đừng tiếc thời gian vì mỗi ngày ở đây đều là những viên gạch nhỏ xây nên một phần con người bạn sau này. Hãy yêu nước Nga theo cách riêng của bạn, như tôi đã từng – một cách nhẹ nhàng, sâu sắc và không thể quên.

Có thể mai này khi đã rời xa Moscow, tôi sẽ không còn đi dạo mỗi chiều dọc theo sông, không còn học tiếng Nga mỗi sáng trong lớp học nhỏ với bảng đen cũ kỹ, nhưng những điều ấy sẽ luôn sống trong tôi như một phần ký ức đẹp nhất của thời thanh xuân. Cảm ơn nước Nga, cảm ơn học bổng Nga, cảm ơn tiếng Nga và cảm ơn chính mình vì đã từng can đảm chọn bước ra thế giới. Và nếu có thể nói điều gì cuối cùng, thì tôi sẽ nhắn nhủ với bạn – người đang chuẩn bị hoặc đang sống những ngày tháng ấy: hãy sống thật chậm, thật sâu, và đừng quên mỉm cười mỗi ngày, vì bạn đang viết nên một chương tuyệt đẹp của cuộc đời mình.

Tâm sự của bạn V.S – sinh viên trường Pushkin