Du học Nga và những mùa thu không thể nào quên

Chỉ cần nhắm mắt lại thôi, tôi vẫn có thể cảm nhận được mùi lá vàng dịu nhẹ, tiếng xào xạc khẽ lướt qua chân, và sắc trời xanh trong vời vợi của một ngày thu nơi đất khách. Mùa thu nước Nga – nơi bắt đầu hành trình du học của tôi – không chỉ là cảnh sắc, mà còn là thanh xuân, là giấc mơ và cả những cảm xúc rất khó gọi tên.

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô gái nhỏ năm ấy – chính tôi của hai năm về trước – trong chiếc áo khoác dày cộp, tay ôm chặt vali, mắt ánh lên sự háo hức và cả một chút ngỡ ngàng khi lần đầu đặt chân tới nước Nga. Trời hôm đó lạnh, chỉ khoảng 2 – 5 độ C, nhưng tôi chẳng thấy rét mấy. Bởi trái tim tôi đang đầy ắp những kỳ vọng và hoài bão, đang hân hoan vì cuối cùng ước mơ du học Nga với học bổng toàn phần đã trở thành hiện thực.

Ngay trong những ngày đầu ở Moscow, tôi đã được đón một mùa thu vàng đúng nghĩa. Những hàng cây sồi, cây phong phủ đầy lá vàng, trải thảm dưới chân người. Ánh nắng mỏng manh nhưng đủ khiến cả thành phố như được dát vàng. Mặt đất cũng ngập tràn màu sắc của mùa thay lá – vàng, đỏ, cam xen kẽ như một bức tranh sơn dầu sống động. Và ở giữa khung cảnh ấy, tôi – một cô du học sinh Việt Nam – nhỏ bé mà tràn đầy khát khao, như một gam màu mới mẻ vừa được đặt vào bức tranh cổ kính của thành phố hơn 800 năm tuổi.

Moscow không chỉ đẹp, mà còn sâu lắng và kỳ vĩ. Những công trình kiến trúc với mái vòm đặc trưng, những quảng trường rộng lớn và dòng người cứ lặng lẽ đi qua nhau. Tôi lang thang trên những con đường lát đá, để tiếng giày hòa vào tiếng lá khô, để lòng mình dịu lại giữa những bộn bề chuẩn bị cho năm học mới. Dù còn bỡ ngỡ với tiếng Nga, còn lạ lẫm với nếp sống và văn hóa nơi đây, nhưng tôi cảm thấy mình được chào đón, được dạy cách kiên nhẫn và trưởng thành từng ngày.

Mùa thu ở Nga không giống bất cứ mùa thu nào tôi từng biết. Nó đẹp đến ngẩn ngơ nhưng cũng đượm buồn đến lặng lòng. Có lẽ vì thế mà người ta mới hay gọi thu nơi đây là mùa của cảm xúc – mùa của nhớ nhung và hoài niệm. Đôi khi chỉ là một buổi chiều ngồi trong thư viện nhìn ra khung cửa kính phủ đầy lá, tôi bỗng thấy mình nhớ nhà đến thắt ruột. Nhớ tiếng mẹ gọi cơm, nhớ phố nhỏ thân quen, và nhớ cả tiếng Việt thân thương trong những cuộc trò chuyện ngắn ngủi mỗi cuối tuần.

Nhưng chính những nỗi nhớ ấy đã khiến tôi mạnh mẽ hơn. Tôi học cách sống xa gia đình, học cách tìm niềm vui trong những điều bình dị – một quán cà phê nhỏ có phát nhạc Việt, một hội sinh viên tổ chức Tết xa quê, hay chỉ đơn giản là một bài học tiếng Nga hôm nay không còn quá khó hiểu như ngày đầu tiên. Từng chút một, nước Nga dần trở thành một phần cuộc sống của tôi – không còn là nơi tôi đến để học rồi rời đi, mà là nơi tôi tìm thấy một phiên bản mới của chính mình.

Tôi biết, sau này có thể tôi sẽ đặt chân đến nhiều nơi khác, sống ở nhiều quốc gia khác, nhìn thấy nhiều mùa thu khác. Nhưng có lẽ sẽ không có mùa thu nào có thể thay thế được những mùa thu nước Nga trong ký ức. Bởi đó là nơi tôi bắt đầu giấc mơ, là nơi tôi chạm vào bầu trời bằng chính nỗ lực của mình, và là nơi tôi đã sống một cách trọn vẹn nhất với tuổi trẻ.

Du học Nga không phải chỉ là việc học tập ở một đất nước khác. Đó là hành trình đi tìm chính mình, hành trình bền bỉ để vượt qua những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, thời tiết. Là nơi tôi nhận ra rằng: dù tiếng Nga có khó đến đâu, thì chỉ cần kiên trì, nó cũng trở thành ngôn ngữ của trái tim. Dù có những ngày mệt mỏi đến muốn buông xuôi, thì chỉ cần ngẩng đầu nhìn những tán cây vàng rực trong nắng thu, tôi lại nhớ lý do mình bắt đầu.

Nếu có ai đó hỏi tôi rằng điều gì là đẹp nhất trong suốt những năm tháng du học, tôi sẽ không ngần ngại mà nói: là mùa thu nước Nga – không chỉ vì vẻ đẹp của thiên nhiên, mà vì nó lưu giữ những khoảnh khắc tinh khôi nhất của một thời tuổi trẻ nơi xứ người.

Bạn có đang ấp ủ giấc mơ du học không? Nếu có, hãy tin rằng ở một nơi nào đó, có một mùa thu đang đợi bạn, như nước Nga đã từng đợi tôi – và đã trao cho tôi những điều tuyệt vời hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng.

Tâm sự của bạn P.H. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov