Du học Nga và mùa tuyết đầu tiên không thể quên

Có những khoảnh khắc trong đời, ta chẳng ngờ nó lại trở thành ký ức đặc biệt đến thế – như sáng sớm hôm ấy, khi mở mắt ra và thấy cả thế giới ngoài khung cửa sổ trắng xóa một màu. Tôi biết mình đang ở một nơi thật xa – và hành trình du học Nga của tôi, thực sự bắt đầu từ giây phút đó.

Không biết có bao nhiêu người tin vào duyên số, nhưng với tôi, việc đến Ekaterinburg – thành phố lớn thứ tư của Nga – hoàn toàn là một cái duyên đúng nghĩa. Nga vốn là mơ ước từ lâu của tôi, từ khi còn là sinh viên năm nhất ở một trường đại học tại Việt Nam. Tôi thường ngồi hàng giờ đọc về đất nước bạch dương, lặng lẽ tưởng tượng cảnh mình đang bước đi dưới những hàng cây phủ tuyết trắng, hay ngồi trong lớp học với bạn bè quốc tế, học tiếng Nga – thứ ngôn ngữ vừa quyến rũ, vừa thách thức. Ước mơ ấy tưởng như xa xôi, nhưng rồi khi bạn dám nghĩ, bạn sẽ dám làm. Sau bao nỗ lực, cuối cùng tôi đã giành được học bổng Nga cho chương trình Thạc sĩ và đặt chân đến đây – Ekaterinburg, nơi đặt trụ sở của Đại học Tổng hợp Liên bang Ural (UrFU).

Bước đầu làm quen với cuộc sống mới không hề dễ dàng. Một đất nước khác, thời tiết khác, văn hóa khác – và đặc biệt là tiếng Nga, một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ. Nhưng thật may mắn, tôi đã không phải đơn độc. Những anh chị em du học sinh Việt Nam tại Ekaterinburg đã chào đón tôi như người nhà. Dù là người đến sau, tôi luôn nhận được sự giúp đỡ tận tình từ mọi người – từ hướng dẫn cách mua đồ, đi chợ Nga, đến việc học tiếng Nga sao cho đúng ngữ điệu. Từ đó, tôi hiểu rằng giữa cái lạnh thấu xương của nước Nga, vẫn có một thứ ấm áp len lỏi vào tim – tình thân ái của những người con cùng quê hương nơi đất khách.

Và rồi, mùa đông đầu tiên đã đến. Cuối tháng Mười, một cơn gió lạnh buốt rít qua khe cửa, báo hiệu điều gì đó đang thay đổi. Sáng hôm đó, khi tôi mở mắt dậy, cả thành phố Ekaterinburg đã phủ một màu trắng xóa. Tuyết rơi – lần đầu tiên trong đời tôi được tận mắt nhìn thấy, chạm vào, và chơi đùa với tuyết. Thứ mà trước kia chỉ thấy trên phim ảnh, giờ đây là thật, là sống động, là lạnh buốt trên đầu ngón tay. Nhưng kỳ lạ thay, cái lạnh ấy lại khiến tôi thấy ấm lòng.

Chúng tôi – những đứa du học sinh – rủ nhau ra ngoài nghịch tuyết, chụp hình, ném nhau những nắm tuyết tròn vo. Có người trượt ngã, có người rét run, nhưng tất cả đều cười. Tôi nghĩ, có lẽ chính sự hồn nhiên ấy đã làm nên một mùa tuyết đầu tiên không thể nào quên. Những đứa trẻ Nga thì khác, chúng chơi đùa với tuyết như một điều hiển nhiên, như thể tuyết là một phần tuổi thơ không thể thiếu. Còn với tôi, đó là món quà vô giá của tuổi trẻ, của một lần can đảm bước ra khỏi vùng an toàn để đi tìm những điều mới mẻ.

Mùa đông kéo dài bốn tháng. Từ những ngày đầu háo hức chờ tuyết, đến khi quen với việc khoác áo dày, đi trên đường trơn trượt và tự chuẩn bị mọi thứ để đối mặt với cái lạnh – tôi thấy mình đã trưởng thành hơn. Rồi tháng Ba đến, tuyết tan dần. Tôi không rõ liệu có phải sự náo nhiệt của tháng thanh niên, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ nơi đây đã làm tuyết chảy nhanh hơn hay không, nhưng tôi thấy thành phố như đang chuyển mình. Cái lạnh dịu lại, ánh nắng nhẹ hơn, và lòng tôi cũng ấm hơn nhiều.

Tháng Ba – tháng của thanh niên, của đổi mới, của những sự kiện sôi nổi mà tôi được tham gia cùng các bạn sinh viên quốc tế và đoàn viên Việt Nam tại Ekaterinburg. Dưới sự dẫn dắt của Ban Chấp hành Liên chi đoàn và sự đoàn kết của tập thể, tôi có thêm cơ hội thể hiện bản thân, kết nối và lan tỏa tinh thần Việt nơi xứ người. Những điều tưởng chừng như nhỏ bé ấy lại trở thành phần ký ức sâu sắc nhất của hành trình du học Nga.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi cảm thấy lựa chọn đến Ekaterinburg và UrFU là một trong những quyết định đúng đắn nhất của tuổi trẻ mình. Tôi không chỉ học được chuyên môn, cải thiện tiếng Nga, mà còn học cách sống độc lập, cách vượt qua thử thách và trân trọng những người bạn đồng hành. Hành trình du học Nga không hề dễ dàng, nhưng chắc chắn là đáng giá. Nếu ai đó còn đang lưỡng lự giữa muôn vàn lựa chọn, tôi chỉ muốn nói: hãy cứ đi, hãy cứ mơ – vì đôi khi, cái duyên đẹp nhất đến từ một quyết định dũng cảm.

Tâm sự của bạn Q.B. – sinh viên trường tổng hợp Ural