Du học Nga và mùa đông mãi khắc ghi trong tâm hồn
Có những nơi ta chưa từng nghĩ sẽ đặt chân đến, nhưng rồi lại trở thành một phần ký ức không thể nào xóa nhòa. Nga đến với tôi như thế – một cơ duyên không định trước, một chặng đường bất ngờ trong hành trình học tập, và rồi trở thành dấu mốc không thể thay thế trong tuổi trẻ.
Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói của một người chị, cũng là du học sinh Việt Nam tại Nga: “Đối với chị, mùa nào nước Nga cũng đẹp, ngay cả mùa đông, những cái cây phủ đầy tuyết trắng cũng trở nên đẹp lạ thường.” Khi nghe câu ấy vào những ngày đầu tiên đặt chân tới Moscow, tôi không nghĩ mình sẽ đồng tình. Thời điểm đó, với tôi, mùa đông Nga là cái lạnh tê buốt len vào từng kẽ tay, là tuyết rơi dày đặc che lấp cả những lối đi quen, là nỗi cô đơn của một đứa con xa quê giữa vùng đất rộng lớn này.
Tôi đến Nga không phải theo một kế hoạch dài hơi, không có sự chuẩn bị tinh thần quá kỹ càng. Một suất học bổng Nga đến khá bất ngờ, và rồi tôi quyết định nắm lấy cơ hội đó như một sự đánh cược với chính mình. Lúc rời Việt Nam, tôi mang theo hành lý gói gọn trong vài chiếc vali, cùng nỗi hồi hộp đan xen lo lắng. Ngày đầu tiên đứng giữa sân bay Sheremetyevo, tôi vừa háo hức, vừa ngập ngừng trước mọi thứ quá khác biệt: ngôn ngữ, thời tiết, cả cách mọi người giao tiếp.
Tiếng Nga – rào cản lớn nhất mà tôi từng đối mặt – không đơn giản như những gì tôi tưởng tượng khi còn ở Việt Nam. Việc học tiếng Nga ở một đất nước mà mọi thứ đều vận hành bằng thứ ngôn ngữ ấy khiến tôi không chỉ mệt mỏi về mặt học thuật mà còn là thử thách lớn về mặt tinh thần. Có những ngày đi học về, tôi ngồi thẫn thờ trước cửa sổ, nhìn tuyết rơi trắng xóa cả một vùng trời, chỉ mong có ai đó nói với tôi một câu tiếng Việt để thấy lòng dịu lại.

Nhưng rồi, mùa đông dần trở nên khác khi tôi bắt đầu mở lòng. Có lẽ chính cái lạnh đã khiến con người cần đến nhau hơn. Mùa đông Nga khắc nghiệt là thế, nhưng cũng là mùa mang lại cho tôi những kỷ niệm đẹp nhất. Là những chiều đứng đợi xe bus, co ro trong chiếc áo khoác dày cộm, nhưng vẫn có bạn học người Nga đưa cho một chiếc bánh nóng kèm theo nụ cười hiền. Là những lần cùng bạn bè Việt Nam tụ họp ở bếp ký túc xá, nấu nồi lẩu cay nghi ngút khói để xua tan cái lạnh. Là lần đầu tiên tôi nắm tay một người giữa trời tuyết rơi – cái nắm tay không nói gì nhiều, nhưng đủ để tôi hiểu mình không hề đơn độc.
Những buổi chiều tuyết phủ trắng cả công viên, tôi thấy những cặp ông bà già vẫn khoác tay nhau đi dạo. Họ không nói gì nhiều, chỉ sải bước thật chậm, như thể mọi thời gian đều dừng lại cho họ được bên nhau. Những đứa trẻ nô đùa, tiếng cười vang lên giữa khoảng trời xám nhòa, khói bốc lên từ những quầy hàng ven đường, người ta chen nhau mua ly trà nóng hay xiên thịt nướng thơm lừng… Mùa đông ở Nga lạnh thật, nhưng cũng ấm thật.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không thể quen được với cuộc sống nơi đây. Nhưng dần dần, tôi học được cách yêu cả những ngày tuyết rơi, cả những sáng lạnh âm độ phải dậy sớm đi học. Tôi bắt đầu mỉm cười với người đối diện dù chẳng hiểu họ nói gì, bắt đầu thả lỏng với nhịp sống của nước Nga, bắt đầu thấy tiếng Nga không còn quá xa lạ – và bắt đầu thấy mình cũng đang trưởng thành theo từng ngày tuyết phủ.
Có thể nói, du học Nga là một hành trình không chỉ dạy tôi kiến thức, mà còn dạy tôi sống. Sống một cách mạnh mẽ hơn, tự lập hơn và biết trân trọng hơn những điều nhỏ nhặt. Dù những kỷ niệm có vui, có buồn, thì nước Nga, mùa đông và những ngày tháng làm du học sinh tại đây sẽ mãi là một phần ký ức thanh xuân của tôi – phần ký ức mà tôi sẽ luôn nâng niu, vì biết rằng nó đã giúp tôi trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Nếu có ai đó hỏi tôi rằng, ở đâu tôi từng thấy mùa đông đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: nước Nga. Không chỉ vì vẻ đẹp tuyệt vời của tuyết trắng và những hàng cây phủ băng, mà vì ở đó, tôi đã tìm thấy chính mình giữa những thử thách, những yêu thương, và cả những lần nắm tay tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại mang sức mạnh kỳ lạ.
Có thể nước Nga không phải là nơi hạnh phúc nhất, nhưng chắc chắn là nơi tôi đã từng sống hạnh phúc nhất trong đời sinh viên của mình. Và mùa đông – lạnh lẽo, khắc nghiệt nhưng cũng dịu dàng và chân thành – chính là minh chứng cho điều ấy.
Tâm sự của bạn T.N. – sinh viên trường Hữu nghị RUDN