Cậu là ánh mặt trời của mình giữa trời đông nước Nga

Có những buổi chiều đông, mình lặng lẽ đứng nơi ban công tầng sáu của ký túc xá, nhìn tuyết rơi trắng xoá cả một khoảng trời, và chợt thấy lòng mình cũng đang lạnh như thế. Không phải vì nước Nga quá khắc nghiệt, mà bởi nỗi nhớ nhà đã ngấm vào tim từ những ngày đầu tiên xa quê hương, khi hành lý chỉ vỏn vẹn vài món đồ ấm và một tấm học bổng Nga đầy kỳ vọng.

Những ngày đầu du học tại Nga là những chuỗi ngày lặng im và trống trải. Dù trước mắt là những khung cảnh thơ mộng của lá phong đỏ, của những con đường phủ tuyết như tranh vẽ, thì trong lòng vẫn chỉ đầy ắp hình ảnh của bữa cơm mẹ nấu, tiếng nói cười của bạn bè, và mái trường cũ thân quen. Mình đã nghĩ, có lẽ không điều gì có thể lấp đầy khoảng trống đó – cho đến khi gặp cậu.

Giữa những lớp học tiếng Nga dài đằng đẵng mà mình không hiểu nổi quá nửa, giữa những bữa ăn lạ vị khiến dạ dày mình biểu tình, giữa những buổi chiều đông buốt giá mà không biết đi đâu về đâu, cậu đã xuất hiện – nhẹ nhàng mà không phô trương. Cậu quan tâm đến từng bữa ăn của mình, nhắc mình mặc ấm, thậm chí giảng lại bài tiếng Nga mà mình đã bỏ lỡ. Mình vẫn nhớ như in lần đầu tiên hai đứa cùng nhau lạc đường trong tuyết, lạnh đến tím tái cả mặt, nhưng vẫn cười như thể chẳng có điều gì đáng sợ trên đời này cả.

Chính cậu đã kéo mình ra khỏi chiếc vỏ ốc lặng lẽ mà mình tự dựng lên, để bắt đầu làm quen lại với cuộc sống nơi xứ người. Từ một người ngại giao tiếp, luôn loay hoay với ngôn ngữ và văn hóa, mình bắt đầu học cách chủ động, cởi mở và tự tin hơn. Những ngày cuối đông, khi mặt trời chỉ ló lên được vài tiếng đồng hồ, thì nụ cười của cậu chính là ánh sáng khiến mình thấy lòng ấm lại.

Nước Nga – nơi mà ai cũng nói là lạnh – bỗng trở nên dễ thở hơn với mình. Mình bắt đầu thấy yêu tiếng Nga, dù đôi lúc vẫn phát âm sai đến mức bạn bè bật cười. Mình bắt đầu quen với việc xếp hàng dài trong siêu thị, đi metro chen chúc vào giờ cao điểm, và hiểu ra rằng đây là một phần tất yếu của hành trình trưởng thành.

Du học Nga không chỉ là câu chuyện về học tập, mà còn là hành trình khám phá chính mình trong một thế giới hoàn toàn mới. Từ những bỡ ngỡ ban đầu, những lần bật khóc vì nhớ nhà, đến những ngày đủ mạnh mẽ để tự đứng dậy khi vấp ngã – tất cả đều tạo nên một bản thể trưởng thành hơn mà mình chưa từng hình dung trước đây. Và dù học bổng Nga mang đến cơ hội, thì chính những con người đồng hành mới là điều khiến cuộc sống du học trở nên có ý nghĩa.

Mỗi khi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, mình lại nghĩ đến quê hương – nơi có gia đình, có Tết, có mùi bánh chưng và tiếng cười đầu năm. Tết ở Nga không pháo hoa rộn ràng, không tiếng trống múa lân, nhưng những du học sinh Việt như mình vẫn luôn cố gắng giữ gìn chút không khí Tết bằng cách nấu nồi thịt kho trứng, gói vài đòn bánh tét bằng giấy bạc, và gửi nhau lời chúc bình an.

Năm mới sắp đến, mình chỉ muốn nhắn nhủ đến tất cả những bạn đang sinh sống và học tập tại Nga rằng: bạn không hề đơn độc. Dù bạn đang học tiếng Nga đến mệt nhoài, đang loay hoay với văn hóa, hay chỉ đơn giản là thấy nhớ nhà đến phát khóc – thì đó đều là điều rất đỗi bình thường. Mỗi mùa đông sẽ qua, và ánh mặt trời sẽ lại đến, dù chậm, nhưng không bao giờ lỡ hẹn.

Hãy cố gắng thêm một chút, chăm chỉ thêm một chút, sống chân thành hơn một chút. Để đến khi năm sau quay về, bạn có thể tự hào kể rằng mình đã sống trọn vẹn những tháng ngày du học Nga – không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng cả trái tim.

Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Hữu nghị RUDN