Ba mùa thu nước Nga trong lòng một du học sinh Việt
Lần đầu tiên bước chân xuống sân bay Sheremetyevo, tháng mười năm ấy đón mình bằng cơn mưa lạnh và bầu trời xám xịt, những tán cây khẳng khiu không còn một chiếc lá nào đong đưa trong gió. Mình đã từng mong chờ đến nao lòng một mùa thu vàng nước Nga qua tranh ảnh, qua những lời kể đầy cảm xúc từ anh chị đi trước, vậy mà thực tế lại khiến lòng chùng xuống – mùa thu đầu tiên đến Nga là một mùa thu thiếu vắng, một khúc dạo đầu còn dang dở.
Ký ức ấy vẫn còn nguyên, như một nốt trầm dịu nhẹ trong hành trình du học Nga mà mình đã và đang đi qua. Là một du học sinh Việt Nam tại Nga, với mình, mỗi mùa đều mang một dư vị riêng, nhưng mùa thu luôn là mùa đặc biệt nhất. Dù đã từng đọc nhiều về mùa thu nước Nga, từng nghe nhắc đến học bổng Nga, từng mường tượng cả hành trình học tiếng Nga gian khổ lẫn những mùa đông tuyết trắng kéo dài, nhưng ít ai kể cho mình nghe về cảm xúc rất thực khi sống trong khoảnh khắc ấy – khi mùa thu đến thật rồi, bằng tất cả vẻ rực rỡ và dịu dàng mà chỉ nước Nga mới có.
Mình nhớ lần đầu tiên cảm nhận được mùa thu đúng nghĩa ở Nga. Một buổi sáng nọ, mở cửa sổ ra, gió lùa vào mang theo mùi cỏ cây ngai ngái, se lạnh, nhẹ tênh. Ngoài sân, lá phong bắt đầu chuyển màu. Không phải từng chiếc rụng lác đác như mình nghĩ, mà cả hàng cây dường như cùng hẹn nhau thay màu áo. Chỉ một đêm thôi, Moscow như khoác lên mình một chiếc áo mới – vàng, đỏ, cam quyện lại thành một bức tranh lộng lẫy khiến tim mình như ngừng một nhịp.

Đi trên đường, thi thoảng lại dừng lại để chụp vội một khoảnh khắc – khi là ánh nắng rọi qua những tầng lá, khi là con đường rải đầy lá phong, khi là những chiếc ghế công viên bình yên đến nao lòng. Mình nhận ra, mùa thu nước Nga không cần cố tình tìm kiếm, chỉ cần sống chậm lại một chút, mở lòng hơn một chút là sẽ thấy. Mùa thu thứ hai trôi qua trong sự bận rộn của lịch học và các kỳ thi tiếng Nga nhưng mình vẫn không bỏ lỡ những chiều cuối tuần dạo bộ ở công viên, nơi lá rơi nhẹ nhàng trên vai, nơi có thể tạm quên đi nỗi nhớ nhà, những áp lực du học và cả những lặng thầm chẳng biết kể cùng ai.
Giờ đây, khi đã bước sang mùa thu thứ ba, mình vẫn cảm thấy y nguyên sự háo hức như ngày đầu. Mỗi mùa thu đến lại là một dịp để sống lại những cảm xúc chân thật, để thấy bản thân đã trưởng thành hơn từng chút, để biết rằng trong hành trình du học không chỉ có nỗ lực và học tập, mà còn có cả những mùa rất đẹp để thương, để nhớ, để lưu giữ. Có thể sau này sẽ là mùa thu thứ tư, thứ năm, có thể mình sẽ còn đi xa hơn nữa trên con đường học tập tại Nga, nhưng mình tin rằng không mùa nào có thể thay thế được cảm xúc khi đứng giữa một nước Nga vàng rực sắc lá, giữa không gian im ắng đến lạ mà mỗi hơi thở như cũng nhuộm màu thu.
Du học Nga đã cho mình nhiều hơn cả một tấm bằng, một suất học bổng Nga, hay vốn liếng tiếng Nga. Nó cho mình những mùa thu để sống chậm lại giữa cuộc sống hối hả, để cảm nhận nước Nga bằng trái tim chứ không chỉ bằng đôi mắt. Và nếu ai đó hỏi mình điều gì đẹp nhất trong những năm tháng du học, mình sẽ chẳng ngần ngại mà nói: chính là mùa thu nước Nga – dịu dàng, sâu lắng và vĩnh viễn không thể lãng quên.
Tâm sự của bạn N.M. – sinh viên trường Nhân văn