Con đường du học Nga là con đường mùa thu vàng

Có những con đường khi ta đi qua, tưởng chỉ là thoáng chốc, nhưng lại mang theo cả một đoạn đời. Mùa thu nước Nga trong tôi cũng như thế — nhẹ nhàng mà khắc khoải, không ồn ào mà khiến người ta chẳng thể nào quên. Có lẽ vì nơi này không chỉ có lá vàng và trời se lạnh, mà còn có thanh xuân, có nỗi cô đơn, có những lời chưa kịp nói, và cả một phần ký ức rất riêng của một người du học sinh Việt Nam đang sống và học tập tại Nga.

Tôi đến nước Nga bằng học bổng Nga, ôm theo một vali hành lý và cả một giấc mơ tuổi trẻ. Những ngày đầu, tiếng Nga lạ lẫm khiến tôi lạc lõng giữa sân ga đông người, giữa lớp học xôn xao toàn giọng nói xa lạ. Tôi đã từng ngồi khóc trong căn phòng ký túc, khi mùa đông đầu tiên kéo đến quá lạnh và cô đơn. Nhưng rồi cũng chính nơi ấy, tôi học được cách sống tự lập, học được cách bắt đầu lại, học cách yêu lấy cái lạnh tê người ấy như yêu chính hành trình mình đã chọn.

Mùa thu ở Nga không giống với bất kỳ nơi nào khác. Những hàng cây bạch dương dần chuyển sang vàng óng, rồi đỏ rực như ngọn lửa cuối cùng trước khi buông mình xuống đất. Mỗi chiếc lá rơi như mang theo một kỷ niệm, một ánh nhìn, một câu nói chưa từng thốt. Có những buổi chiều tôi lặng lẽ bước đi trên con đường lát đá, nghe tiếng gió xào xạc, thấy lòng mình như bị ai chạm khẽ. Một thứ cảm giác rất khó gọi tên, nhưng ai từng là du học sinh chắc sẽ hiểu — đó là cảm giác của một người đang dần trưởng thành nơi đất khách, giữa những mất – còn, yêu – thương, quen – lạ.

Tôi đã trải qua nhiều mùa ở Nga, nhưng mùa thu luôn khiến tôi nghĩ đến những điều chưa kịp nói. Như lần đầu thích một ai đó trong lớp học tiếng Nga, nhưng rồi chẳng đủ dũng cảm để mở lời. Như những người bạn cùng nhau thức trắng đêm ôn thi, nhưng rồi tốt nghiệp lại mỗi người mỗi phương. Như nỗi nhớ nhà cứ lặng lẽ lớn dần lên, nhất là khi trời bắt đầu trở lạnh, và chiếc khăn mẹ gửi từ quê nhà trở thành điều ấm áp nhất tôi có.

Mùa thu, tôi thường ngồi một mình bên khung cửa sổ, viết vài dòng nhật ký bằng tiếng Nga vụng về, hay đơn giản là lặng lẽ nhìn những chiếc lá bay. Cũng có lúc tôi nhớ lại những bài thơ từng viết, về một màu vàng võ trải dài trên phố, về một cơn mưa bất chợt mang theo nỗi niềm chưa kịp gọi tên. Có thể với nhiều người, đó chỉ là mùa thu – một trong bốn mùa quen thuộc. Nhưng với tôi, mùa thu ở Nga là nơi chứa đựng những tâm sự mà chỉ người từng du học Nga, từng sống, từng yêu, từng buồn nơi xứ sở bạch dương mới hiểu được.

Du học không chỉ là chuyện học. Đó là cả một hành trình sống – học cách vượt qua nỗi cô đơn, học cách giao tiếp bằng thứ tiếng mình từng chẳng hiểu nổi, học cách tìm kiếm ánh sáng giữa những ngày dài mùa đông u ám. Và mùa thu chính là quãng lặng đẹp nhất trong bản nhạc ấy – khi tâm hồn mệt mỏi được vỗ về bằng khung cảnh nên thơ, khi người ta tạm gác lại những tất bật, để sống chậm một chút, để nghĩ nhiều hơn một chút, để yêu thương một chút và cũng để biết ơn nhiều hơn một chút.

Có người hỏi tôi rằng nếu được chọn lại, tôi có chọn du học Nga nữa không? Tôi nghĩ là có. Dù đôi lúc chênh vênh, dù đôi lần bật khóc vì tiếng Nga quá khó, vì những mùa đông dài quá lạnh, nhưng tôi biết những tháng năm này là quãng thời gian tôi trưởng thành thật sự. Là nơi tôi biết thế nào là cố gắng, là nhớ thương, là tình bạn bền bỉ vượt qua ranh giới quốc gia, và là nơi tôi học được rằng hạnh phúc không phải là điều gì lớn lao – đôi khi chỉ là một buổi chiều mùa thu yên ả, khi bạn ngồi lặng lẽ và nhận ra rằng: mình đã không còn như xưa nữa.

Và nếu một ngày nào đó tôi rời nước Nga, tôi biết sẽ mang theo mùa thu của nơi này trong tim. Mang theo ký ức của những ngày rực rỡ, những chiếc lá vàng, những con đường phủ sương mờ, và cả những lời yêu thương từng giấu nhẹm giữa lớp học tiếng Nga đầu tiên. Mùa thu rồi sẽ qua, như những năm tháng du học cũng sẽ trôi đi. Nhưng mỗi khi nghĩ về, tôi tin rằng — mình vẫn sẽ mỉm cười.

Tâm sự của bạn T.Đ. – sinh viên trường Tài chính FA