Valentine là cậu, dù nơi quê nhà hay giữa nước Nga
Valentine ở nước Nga không có hoa hồng đỏ rực, không có chocolate ngọt ngào đúng vị quê nhà, chỉ có một khoảng trời trắng xóa tuyết, và hai bàn tay lạnh cố siết lấy nhau thật chặt giữa những dòng người vội vã. Nhưng có lẽ, chính sự thiếu thốn ấy lại khiến yêu thương nơi đất khách trở nên đậm sâu hơn bao giờ hết.
Du học Nga là một hành trình dài, không chỉ tính bằng số năm học hay bằng những tín chỉ tích lũy trong bảng điểm, mà còn là những trải nghiệm đầy đủ cung bậc cảm xúc – cả những ngày tươi sáng, lẫn những khoảng tối lặng lẽ trong tâm hồn. Có những ngày, tiếng Nga nghe khó như gió mùa thổi ngược, có những tối trắng đêm chỉ vì lo lắng cho một bài kiểm tra, có cả những phút giây thèm một cái ôm của mẹ, một cái vỗ vai của bố. Nhưng rồi, giữa hành trình ấy, bất ngờ lại có một người bước đến, như một món quà.
Cậu đến nhẹ nhàng giữa mùa đông lạnh nhất trong năm, vào đúng lúc tớ đang hoài nghi nhiều thứ. Không ồn ào, không vội vã, cậu xuất hiện như một lời thì thầm – đủ để khiến cuộc sống ở đây bỗng trở nên dịu dàng hơn. Từ ngày có cậu, những sáng chạy vội đến trường dường như cũng mang theo chút ấm áp. Một tin nhắn chúc may mắn trước giờ thi, một chiếc khăn quàng cổ vào những ngày trời xuống -20 độ, hay chỉ là ánh mắt nhìn nhau qua lớp kính tàu điện, cũng đủ khiến tớ thấy mình không còn lẻ loi nơi đất khách quê người.
Valentine năm nay, tớ không cần gì lộng lẫy. Chỉ cần có cậu – một người cũng đang học tập, cũng đang gắng sức từng ngày tại nước Nga này, đồng hành và chia sẻ. Bữa tối không nhất thiết phải sang trọng, chỉ cần một suất cơm trong ký túc, ngồi ăn cùng nhau sau giờ học, kể cho nhau nghe về những deadline chưa kịp hoàn thành, về bài giảng hôm nay khó hiểu thế nào, thế là đủ để cảm thấy tình yêu đang lớn lên từ những điều nhỏ nhất.

Nhiều người nghĩ rằng đi du học là tạm gác lại chuyện tình cảm, là chấp nhận cô đơn để tập trung cho mục tiêu lớn lao hơn. Nhưng có ai nói rằng yêu nhau trong môi trường áp lực là điều sai? Tớ nghĩ chính vì xa nhà, chính vì phải tự lo toan từng thứ một – từ học phí, tiền ăn, đến cả việc học tiếng Nga sao cho thành thạo – nên chúng mình càng thấu hiểu, càng trân trọng nhau hơn. Bởi có ai đi qua mùa đông lạnh nước Nga mà không mong một bờ vai để tựa?
Tình yêu ở nước Nga không ồn ào, không màu mè. Nhưng là thứ tình cảm mộc mạc, vững vàng, giúp tớ có thêm lý do để cố gắng mỗi ngày. Có cậu rồi, tớ học chăm hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết nghĩ cho tương lai nhiều hơn. Cậu không chỉ là người thương, cậu còn là điểm tựa giữa nơi xứ người rộng lớn, là sự bình yên giữa cuộc sống đầy biến động của một du học sinh Việt Nam đang chật vật làm quen với khí hậu, với tiếng Nga, với những bài kiểm tra không hồi kết.
Tớ biết, không phải ai cũng may mắn có một Valentine ấm áp như vậy giữa nước Nga lạnh giá. Nhưng nếu bạn – ai đó đang đọc những dòng này – vẫn còn lẻ bóng, hãy tin rằng, tình yêu cũng giống như tuyết đầu mùa: sẽ đến khi bạn không ngờ nhất. Trước khi yêu một người khác, hãy học cách yêu lấy chính mình, chăm sóc bản thân thật tốt. Và đến một ngày, ở một góc nào đó trên hành trình du học, có thể bạn cũng sẽ tìm thấy “người ấy” của riêng mình.
Valentine ở Nga không rực rỡ như trong những bộ phim lãng mạn, nhưng là thật – thật như cảm giác tay trong tay bước giữa Moscow tuyết rơi, thật như ánh mắt dõi theo nhau giữa những hành lang dài hun hút của trường đại học, và thật như niềm tin rằng tình yêu có thể sưởi ấm cả mùa đông dài nhất.
Chúc cho những bạn đang du học tại Nga, đang theo đuổi học bổng Nga, đang học tiếng Nga mỗi ngày – dù Valentine này bạn đang yêu, vừa yêu, hay chưa yêu – đều có thể cảm nhận được yêu thương theo cách của riêng mình. Vì đôi khi, chỉ cần biết rằng mình không một mình, thế là đủ.
Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov