Tôi đã đúng khi chọn du học Nga ngành thiết kế
Có một công việc mà đôi khi sếp không dám la, deadline đến mà vẫn phải nhẹ giọng hỏi han, còn khi người làm buồn thì cả phòng lặng thinh… Đó là công việc của những người làm thiết kế — hay còn gọi bằng cái tên mỹ miều hơn là designer. Ở những môi trường kỹ thuật như trường đại học chuyên về công nghệ hay kỹ sư, việc tìm ra một người làm thiết kế giỏi đôi khi chẳng khác gì mò kim đáy bể. Bởi design không đơn giản là “vẽ đẹp”, mà là cả một nghệ thuật cảm nhận và truyền tải thông điệp bằng hình ảnh.
Tôi từng nghe một người bạn kể: “Designer là người duy nhất sếp không dám mắng. Bạn ấy bảo hôm nay không có hứng, thế là về. Sếp chỉ biết ậm ừ cho qua. Hôm sau bạn ấy lại báo trễ hai tiếng, 10 giờ mới đến, 11 rưỡi đã đi ăn trưa, rồi 5 giờ cắp máy ra về. Không ai dám nói gì.” Mọi chuyện tưởng đùa nhưng thật ra rất thật. Bởi công việc của designer không thể ép buộc bằng giờ giấc hay những dòng quy định khô khan. Cái họ cần là cảm hứng, là sự thăng hoa – và điều đó thì không thể đặt lịch.
Đừng nghĩ rằng đó là sự dễ dãi. Thực ra, designer là những người mang trong mình năng lực đặc biệt – khả năng nhìn thấy cái đẹp và dựng nên cấu trúc thị giác một cách tinh tế, có lý do. Họ không chỉ dùng thành thạo công cụ, mà còn phải biết phối màu sao cho hài hòa, lựa bố cục để gây ấn tượng, kể một câu chuyện bằng hình ảnh mà không cần lời. Điều này không đơn thuần chỉ cần luyện tập. Có thể học kỹ thuật, nhưng gu thẩm mỹ thì phần nhiều là thiên phú.

Bởi vậy, với những công ty làm truyền thông, sáng tạo hay xây dựng hình ảnh thương hiệu, designer là nhân sự được coi trọng và giữ lại bằng mọi giá. Bởi một người có khả năng truyền đạt đúng tinh thần dự án thông qua hình ảnh là tài sản vô giá – không phải ai cũng có, không dễ để thay thế.
Hồi còn dạy sinh viên, tôi thường nói: “Có ảnh và có ảnh đẹp là hai chuyện khác nhau, cũng như nghe nhạc và nghe một bản nhạc hay là hai trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.” Một bức ảnh trông ổn không có nghĩa là nó chạm được cảm xúc. Chỉ khi thực sự hiểu giá trị của cái đẹp, chúng ta mới bắt đầu biết trân trọng công việc của người designer.
Tôi nhớ mãi một câu chuyện về Steve Jobs – người nổi tiếng với sự cầu toàn đến cực đoan. Một lần ông xem xét thiết kế bảng mạch trong một mẫu Macbook, và ông không hài lòng chỉ vì… nó không đẹp. Dù đó là phần bên trong mà người dùng chẳng bao giờ thấy. Kỹ sư thiết kế lúc đó bảo: “Nó hoạt động tốt là được rồi”. Nhưng Steve Jobs chỉ nhẹ nhàng đáp lại: “Một người thợ mộc giỏi sẽ không bao giờ đóng tấm gỗ xấu ở mặt sau cái tủ, dù người ta không nhìn thấy.” Đó không chỉ là sự hoàn mỹ, mà là triết lý về cái đẹp – phải được tôn trọng ở mọi tầng lớp của sản phẩm.
Và chính từ đó, tôi luôn nhắn gửi với những bạn trẻ theo đuổi nghề thiết kế: nếu đã làm, thì hãy làm cho thật đẹp. Chúng ta có thể không cần cực đoan, nhưng nếu có thể làm tốt hơn – hãy làm. Vì nếu để cho có thì không cần phải làm gì cả. Nghề này đòi hỏi cảm xúc, nên hãy cố gắng giữ lửa cho nhau, nuôi dưỡng sự sáng tạo bằng môi trường yêu thương và công nhận.
Designer không phải là người chỉ ngồi vẽ. Họ là người đặt linh hồn vào từng khung hình, là cầu nối giúp những ý tưởng trừu tượng trở thành thứ có thể chạm mắt, chạm tim. Và cũng vì điều đó, họ xứng đáng được tôn trọng như những nghệ sĩ – vì sáng tạo chưa bao giờ là thứ có thể ép buộc.
Tâm sự của bạn Q.K. – sinh viên trường MIREA