Thư gửi đến tôi của một năm sau

Chào cậu,

Đôi khi, người ta chỉ thực sự lớn lên khi lần đầu tiên cảm thấy cô đơn giữa những điều tưởng như quen thuộc nhất. Và với tớ, khoảnh khắc đó chính là khi ngồi lặng lẽ nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ Moscow – xa nhà, xa Tết, xa cả những ồn ào yêu thương của quê hương.

Ngày 9 tháng 2 năm 2025. Không rõ khi cậu – là “tớ” của một năm sau – đọc được những dòng này, Moscow có đang phủ đầy tuyết lạnh như lúc này hay đã kịp sang những ngày đông dịu dàng hơn. Còn tớ, đang ngồi đây, giữa một căn phòng nhỏ nơi ký túc xá, lần đầu viết thư gửi chính mình – một cách để sưởi ấm lòng giữa mùa tuyết trắng và cả những chênh vênh không thể gọi tên.

Năm đầu tiên đi du học Nga, cảm giác lạ lẫm bao trùm lấy mọi thứ. Không khí, thức ăn, ngôn ngữ – tất cả đều xa lạ. Tiếng Nga không phải là điều dễ dàng để làm quen. Những bảng chữ cái ngoằn ngoèo, ngữ điệu trầm bổng, và cả sự rụt rè khi mở lời… khiến tớ nhiều lần muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi, khi nhìn lại hành trình đã qua, tớ nhận ra bản thân đã bước từng bước thật chậm nhưng thật vững vàng. Mỗi ngày một chút – từ vựng mới, bạn mới, trải nghiệm mới – tất cả như những mảnh ghép tạo nên bức tranh trưởng thành của chính mình nơi đất khách.

Tết này, lần đầu tiên tớ không có mặt ở nhà. Không còn cảnh “chí chóe” với hai thằng em vì chuyện rửa bát, không còn được cùng bố treo đèn, cùng mẹ sắm sửa mâm cơm cuối năm. Tớ đã từng nghĩ Tết ở nhà thật mệt mỏi, thật bận rộn. Nhưng bây giờ, tớ chỉ ước được quay lại khoảnh khắc ấy – được cảm thấy mình là một phần không thể thiếu trong sự tất bật ấm áp của gia đình. Giờ đây, dù đã cố gắng tạo ra không khí Tết nơi xứ lạnh bằng những món ăn Việt, những cuộc gặp gỡ với bạn bè cùng quê, tớ vẫn thấy trong lòng mình có một khoảng trống rất khó lấp đầy.

2023 đã là một năm nhiều dấu mốc. Có vui, có buồn, có nước mắt, có nụ cười. Có những buổi tối cô đơn đến nghẹn lòng, và có những ngày rực rỡ vì những niềm vui giản dị. Tớ đã quen dần với cuộc sống du học – với những buổi học căng thẳng, với việc tự đi khám khi ốm, tự nấu ăn khi nhớ cơm mẹ nấu, và cả những lần tự an ủi mình khi mọi thứ không như mong đợi. Moscow đã dạy tớ cách “bước chậm lại giữa thế gian vội vã”. Trong sự chậm rãi ấy, tớ có thời gian lắng nghe chính mình – yêu thương cả những phần chưa hoàn hảo, học cách xin lỗi, biết ơn và tha thứ. Tớ học cách nhìn mọi thứ từ nhiều góc độ hơn, để thấy thế giới không chỉ có đúng và sai, trắng và đen, mà còn đầy những sắc xám dịu dàng của cảm thông và sẻ chia.

Du học Nga là một hành trình không dễ dàng. Không phải chỉ vì thời tiết khắc nghiệt hay rào cản ngôn ngữ, mà vì nó buộc chúng ta phải lớn lên – một cách lặng lẽ và đầy thách thức. Nhưng cũng chính vì thế mà nó đáng quý. Đó là nơi những người trẻ như tớ tìm thấy chính mình, hiểu được giá trị của những điều tưởng chừng rất nhỏ bé: một bữa cơm gia đình, một cuộc gọi lúc giao thừa, một lời động viên đơn giản từ bạn bè cùng cảnh.

Tớ viết những dòng này không chỉ để ghi lại kỷ niệm, mà như một cách để cảm ơn “tớ” của hiện tại – người đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để bắt đầu một chương mới. Và cũng để gửi gắm cho “tớ” của tương lai: nếu có điều gì chưa trọn vẹn, nếu có giấc mơ nào còn dang dở, thì xin đừng buồn. Chúng ta đã và đang nỗ lực bằng tất cả những gì mình có. Hạnh phúc không nằm ở những thành tựu rực rỡ, mà nằm ở mỗi ngày mình sống thật lòng, thật tử tế với bản thân và với người khác.

Tớ không biết cuộc sống một năm sau sẽ ra sao, nhưng mong rằng cậu – người đang đọc lại bức thư này – vẫn giữ được sự ấm áp trong tim, vẫn nhớ lý do bắt đầu, vẫn yêu nước Nga, vẫn biết ơn học bổng Nga đã mở ra cơ hội lớn, và vẫn tiếp tục học tiếng Nga với tất cả sự kiên trì của những ngày đầu tiên. Và mong rằng, dù bận rộn hay mỏi mệt, cậu cũng đừng quên gọi về nhà vào đêm giao thừa. Bởi vì ở một nơi xa hơn cả Nga, có những người luôn lặng lẽ đợi nghe tiếng cười của cậu – dù chỉ qua một cuộc gọi.

Cuộc sống du học không dễ dàng, nhưng cũng thật đẹp – nếu ta sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Và nếu có đôi lần thấy lòng mình lạc lõng giữa thành phố tuyết trắng, hãy nhớ rằng, có một “tớ” nào đó vẫn luôn tin tưởng cậu – luôn gửi trọn hy vọng vào ngày mai.

Vì “Ngày mai là một ngày mới!” ( Cuốn theo chiều gió, Margaret Mitchell).

Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov