Tết xa xứ và cách trưởng thành khi du học Nga

Có một nỗi nhớ không thể gọi thành tên, chỉ chực trào ra trong những đêm đông trắng trời nước Nga, khi nhìn thấy một bông tuyết rơi mà lòng chợt nghẹn lại vì nhớ… mùi bánh chưng quê nhà. Đó là những ngày tháng không dễ quên với những du học sinh Việt Nam đang sinh sống và học tập tại Nga, đặc biệt là vào mỗi dịp Tết cổ truyền — khi cả đất nước rộn ràng, còn chúng tôi thì lặng lẽ ngóng về phương Đông xa xăm.

Đã nhiều tháng kể từ ngày chiếc máy bay đưa chúng tôi băng qua gần 7000 cây số, rời xa tổ quốc thân yêu để bắt đầu hành trình du học Nga với bao ước vọng và lo toan. Nước Nga vào tháng 10 năm ấy đón chúng tôi bằng những cơn gió lạnh se sắt đầu mùa, nhưng cũng đầy mê hoặc bởi sắc trời trong vắt và rừng phong nhuộm đỏ cả khoảng trời. Những ngày đầu bỡ ngỡ, tiếng Nga nghe vừa lạ vừa khó, giảng đường đại học thì rộng lớn, người qua lại chẳng ai quen, khiến nỗi nhớ nhà lại càng sâu hơn.

Giờ đây, mùa đông đã bao phủ khắp Moscow. Tuyết rơi dày như trong những câu chuyện cổ tích mà mẹ vẫn hay kể ngày bé. Trường chúng tôi — ngôi trường Xây dựng hàng đầu của nước Nga, nằm yên ả trên đường vành đai, phủ đầy tuyết trắng, đẹp như tranh. Học kỳ mới bắt đầu giữa trời đông giá rét, chúng tôi vẫn đều đặn đến lớp, học tập với hy vọng vững chắc vào một tương lai phía trước. Nhưng cũng vào thời điểm này, khi cái Tết Nguyên đán cận kề, những nỗi niềm trong lòng lại dâng lên thành từng đợt nhớ thương.

Chắc giờ này ở nhà mẹ đã bày xong mâm ngũ quả, cắm xong lọ hoa đào, bố thì nhóm bếp luộc bánh chưng, các em chắc đang ríu rít chờ được nhận bao lì xì đỏ. Còn chúng tôi – những đứa con xa quê – chỉ có thể nhắm mắt tưởng tượng ra mọi thứ qua lời kể của gia đình, qua vài bức ảnh chụp vội gửi từ quê nhà.

Nhưng bố mẹ đừng lo, ở bên này chúng con cũng có một gia đình nhỏ – là gần 80 anh chị em sinh viên, nghiên cứu sinh đang học tập tại Nga. Chúng con cùng nhau chuẩn bị đón Tết, dù đơn sơ, giản dị nhưng đầy ắp tình thân. Không có hoa đào tươi, chúng con gấp hoa giấy. Bánh chưng không được vuông vức như ở nhà, nhưng mỗi chiếc bánh dù méo mó vẫn chứa đựng tất cả sự nỗ lực, sự sẻ chia và lòng biết ơn. Có những món ăn không thể làm đúng vị, nhưng chỉ cần tụ họp, cùng nhau quây quần, là lòng đã thấy ấm áp hơn biết bao.

Tết năm nay, chúng con đón thêm hơn 20 thành viên mới — các bạn sinh viên vừa sang nhập học theo chương trình học bổng Nga. Ai cũng còn nhiều lạ lẫm, nhưng qua những ngày cùng nhau nấu nướng, trang trí, tập hát mừng xuân, mọi người dường như đã thân nhau như ruột thịt. Nước Nga tuy giá lạnh, nhưng chính trong cái lạnh ấy, chúng con học được cách ủ ấm cho nhau bằng tình đồng hương, tình người xa xứ.

Xa nhà, xa Việt Nam, xa vòng tay bố mẹ, chúng con càng hiểu rõ hơn giá trị của tình thân, của sự đoàn tụ, của mâm cơm sum họp mà ngày bé đôi khi từng coi là điều hiển nhiên. Du học không chỉ là một hành trình tri thức mà còn là hành trình trưởng thành. Những khó khăn nơi đất khách, rào cản ngôn ngữ, sự khác biệt văn hóa, cái lạnh cắt da, tất cả đều khiến chúng con mạnh mẽ hơn từng ngày.

Chúng con luôn hướng về quê hương bằng tất cả trái tim. Dù cách xa bốn múi giờ, nhưng mỗi khoảnh khắc đều như đang đếm ngược để được trở về, dù chỉ trong tâm tưởng. Từng câu chúc Tết, từng nụ cười qua màn hình điện thoại cũng đủ làm mắt chúng con cay.

Năm mới này, chúng con chỉ mong bố mẹ mạnh khỏe, các em chăm ngoan, mọi người ở nhà đón một cái Tết ấm cúng, an lành. Còn ở đây, giữa trời Âu tuyết trắng, chúng con – những người con du học Việt Nam tại Nga – sẽ tiếp tục cố gắng, sẽ luôn giữ vững niềm tin, học tốt tiếng Nga, trau dồi tri thức, để một ngày không xa trở về, báo đáp công ơn sinh thành và sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ.

Tâm sự của bạn T.D. – sinh viên trường Xây dựng MGSU