Tết xa quê và “hương Tết” gọi tên đất nước Nga

Chỉ cần nghe mẹ gọi: “Về nhà ăn cơm con nhé!”, dù đang ở đâu, tim mình cũng lặng đi một nhịp. Có lẽ, đó là câu nói giản dị nhưng lại mang theo nhiều thương nhớ nhất trên đời – nhất là với một đứa con xa nhà, đã trải qua 6 cái Tết không thể trở về.

Du học Nga không chỉ là một hành trình học tập, mà là hành trình sống, tự lập và lớn lên trong sự cô đơn. Với mình, Tết là lúc ký ức bật lên rõ ràng nhất. Là thời điểm mà chỉ cần nghe thấy tiếng pháo trong một video cũ, hay nhìn thấy ai đó đăng ảnh cành đào, mâm cỗ, cũng đủ để nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Từng cái Tết trôi qua nơi xứ người đều để lại những mảng ký ức đậm sâu, có vui, có buồn, có cả sự biết ơn và trưởng thành.

Đã 5 năm rồi mình không ăn Tết ở nhà. Và Tết năm nay là cái Tết thứ 6. Nhưng mình chưa từng quên không khí khi cả nhà cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, mẹ tất bật sắm đồ Tết, bố lau chùi từng khung cửa, mình và em phụ mẹ gói bánh chưng, đêm giao thừa cả nhà ngồi xem Táo Quân rồi háo hức đón pháo hoa, sáng mùng Một mẹ gọi dậy thật sớm để sửa soạn cúng tổ tiên… Tất cả những điều giản dị đó trở thành thứ mình nhớ quay quắt vào mỗi mùa Tết đến.

Nhưng rồi mình học được cách tìm “hương Tết” ở một nơi xa. Nhờ có cô chú và bạn bè ở Tyumen, những năm đầu du học Nga, mình vẫn được ăn bánh chưng, vẫn có mâm cỗ Tất niên, có người để cùng xem Táo Quân, cùng đón giao thừa. Mình đã từng nghĩ Tết mà không có gia đình thì sẽ lạnh lẽo lắm, nhưng thật ra chỉ cần có tình cảm chân thành, có sự sẻ chia, thì bất cứ nơi nào cũng có thể thành một mái nhà nhỏ. Mình đã từng rất sợ Tết, sợ cảm giác một mình, sợ khoảnh khắc nhìn màn hình điện thoại thấy nhà đang tụ họp mà mình thì chỉ có thể nhìn từ xa. Nhưng giờ đây, mình lại học được cách biến nỗi nhớ thành động lực, biến sự xa cách thành dịp để trưởng thành.

Năm nay, vì dịch bệnh, Tyumen không có không khí Tết như mọi năm. Không có cô chú tổ chức nấu nướng, không có nhiều đồ ăn Việt Nam như trước. Nhưng mình vẫn quyết định vào bếp. Tự tay làm một mâm cơm Tết – gà luộc, nem rán, xôi, canh miến… Những món ăn chẳng cầu kỳ, nhưng là hương vị gợi nhớ cả một quãng đời. Năm nay là lần đầu tiên mình tự nấu Tết, tự tay chuẩn bị tất cả, và mình đã gửi bức ảnh ấy về cho bố mẹ, kèm theo lời nhắn: “Con vẫn ổn, và con đã biết làm tất cả mọi thứ rồi, nên ba mẹ đừng lo.”

Du học sinh mà, Tết âm vẫn phải đi học như thường. Hết ngày 30 là lại quay trở lại giảng đường, học tiếng Nga, làm bài tập, thuyết trình, ôn thi. Nhưng dù chỉ có một đêm, chỉ vài tiếng ngắn ngủi, cái Tết tự tay chuẩn bị vẫn đủ khiến mình thấy ấm lòng. Mình biết rằng ba mẹ ở nhà, khi thấy bức ảnh ấy, cũng sẽ yên tâm hơn một chút.

Mỗi mùa Tết là một lần học cách yêu thương xa. Là một lần biết trân trọng hơn gia đình, quê hương, và cả chính bản thân mình. Mình biết, mình không còn là cô bé ngày nào hay khóc lóc mỗi khi nhớ nhà. Mình đã học được cách đứng vững giữa mùa đông nước Nga, học được cách tự nấu ăn, tự chăm sóc, tự làm chủ cuộc sống. Và quan trọng nhất, học được cách biết ơn.

Cảm ơn cô chú ở Tyumen – những người đã cho mình cảm giác có một gia đình thứ hai. Cảm ơn những anh chị, bạn bè trong chi đoàn, những người đã tạo nên một đại gia đình du học sinh Việt Nam thật vững mạnh, thật yêu thương. Mình sẽ luôn nhớ những buổi tụ họp, những lần cùng nhau đón Tết, những tràng cười, những lời chúc, những khoảnh khắc rất đỗi giản dị nhưng đầy yêu thương.

Rồi ai cũng sẽ phải rời đi. Học xong, tốt nghiệp, ai cũng sẽ trở về quê hương, hoặc bắt đầu một hành trình mới. Nhưng những cái Tết nơi đất khách này, những mùa đông dài lạnh giá nhưng đầy kỷ niệm, sẽ là phần ký ức không thể xoá mờ.

Hương Tết năm nay với mình không phải là mùi trầm hay tiếng pháo, mà là mùi gà luộc, là tiếng cười trong căn bếp nhỏ, là ánh mắt yên tâm của bố mẹ qua màn hình điện thoại, là bàn ăn mình tự tay chuẩn bị, và là cảm giác được nhìn lại mình – sau 6 năm du học Nga – đã trưởng thành và mạnh mẽ đến nhường nào.

Tết năm nay, dù buồn một chút, nhớ một chút, nhưng lại đầy ắp những yêu thương, những kỷ niệm khó quên. Và “hương Tết” của mình – dù không rõ hình, không rõ tên – sẽ là thứ vương vấn mãi trong lòng, là dấu lặng dịu dàng giữa những bộn bề của tuổi trẻ xa quê.

Tâm sự của bạn T.H. – sinh viên trường tổng hợp Tyumen