Tết Tyumen và những mùa yêu thương giữa đất Nga
Có những mùa xuân không bắt đầu bằng sắc đào, sắc mai, không rực rỡ trong tiếng pháo nổ giòn tan hay mâm cỗ sum vầy, mà chỉ lặng lẽ ghé qua giữa muôn trùng tuyết trắng xứ người, nơi những du học sinh Việt Nam đang gom góp ký ức bằng sự kiên cường và tình yêu quê hương da diết.
Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông nước Nga, đôi má hồng lên vì gió tuyết, từng hơi thở phả khói trắng trong không trung, mình vẫn nhớ đến Tết Việt như một phần không thể thiếu. Nhớ tiếng pháo đì đùng trong ký ức, nhớ mâm cơm tất niên mẹ nấu, nhớ khung cảnh cả nhà cùng nhau đón giao thừa trong gian bếp nhỏ thơm mùi trầm. Và cả tiếng mẹ dịu dàng nhắn nhủ: “Về ăn Tết nhé con!” — lời gọi nhẹ tênh nhưng khiến lòng mình chùng xuống, xa xót đến tận cùng.
Là một du học sinh Việt Nam tại Nga, mà cụ thể là ở Tyumen – nơi được biết đến như một thành phố yên bình của vùng Siberia – mình hiểu rất rõ cảm giác của những người trẻ đang phải học cách lớn lên trong nỗi nhớ nhà. Ở đây không có mai vàng rợp trời, cũng chẳng có những phiên chợ Tết đông vui náo nức, nhưng đổi lại, có những mùa tuyết bay đẹp đến nao lòng, có tình bạn ấm áp như bếp lửa trong những ngày giá rét, và có cả những “người thân xa lạ” – cô chú, anh chị, bạn bè – đã cùng nhau tạo nên một cái Tết mang tên “Tyumen”.
Khi không thể có một cái Tết đúng nghĩa như ở quê hương, chúng mình tự tạo ra “hương Tết” của riêng mình. Đó là khi vài du học sinh tụ họp, tự tay nấu mâm cỗ Tết với gà luộc, nem rán, canh miến. Đó là lúc cả phòng ký túc xá rộn ràng dọn dẹp, chuẩn bị bánh mứt để cùng nhau ngồi xem Táo Quân qua màn hình nhỏ. Mỗi người một quê, một giọng nói, một câu chuyện riêng, nhưng gom lại thành một cái Tết chung – đầm ấm và đầy yêu thương. Cũng như mình từng viết: “Tyumen không chỉ là một thành phố, mà là một phần thanh xuân, là nơi tình yêu mến lặng thầm nảy nở.”
Những năm đầu sang đây với học bổng Nga, việc học tiếng Nga đối với mình thật sự là một thử thách. Mỗi tiết học, mỗi kỳ thi là một lần gồng mình vượt qua rào cản ngôn ngữ, nhưng rồi nhờ sự kiên trì, nhờ những người bạn đồng hành, mình dần yêu cả tiếng Nga, yêu luôn sự lặng lẽ của mùa đông Siberia. Mỗi bước đi ở Tyumen đều là bước đi trên hành trình trưởng thành, là khi mình học được cách tự lo cho bản thân, tự xoa dịu nỗi nhớ nhà, và cũng là khi mình hiểu rằng: quê hương không chỉ nằm ở một tọa độ địa lý, mà còn ở nơi trái tim hướng về, ở những con người khiến mình cảm thấy được thuộc về.
Tết ở Tyumen có thể không đủ đầy về vật chất, nhưng lại dạt dào về cảm xúc. Cái Tết ấy không có bánh chưng xanh được nấu bằng bếp củi, không có tiếng gọi nhau rôm rả trong xóm nhỏ, nhưng có tình cảm chân thành, có sự sẻ chia ấm áp trong ánh mắt, trong những lời chúc đầu năm. Mỗi người du học sinh như mình đều mang trong tim một “cái Tết” rất riêng, có vị mặn của nước mắt, có vị ngọt của những nụ cười giữa đồng hương, và có cả chút cay xè khi nhìn ảnh nhà gửi qua trong đêm giao thừa.
Năm mới đến, mình chỉ mong dù ở nơi đâu, dù đang học tập, sinh sống tại nước Nga hay ở bất kỳ nơi nào xa Tổ quốc, mỗi du học sinh đều giữ được cho mình ngọn lửa yêu thương, sự vững vàng và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Tyumen vẫn sẽ là nơi ghi dấu những năm tháng không thể quên, là nơi mình từng biết thế nào là cô đơn, thế nào là ấm áp, và thế nào là trưởng thành.
Tết Tyumen không có hoa mai, không có bánh tét, nhưng có tình yêu. Mà đã có tình yêu, thì mùa xuân sẽ luôn tồn tại – dù là giữa mùa đông trắng xóa.
Tyumen – “T.yu-men” với người bản xứ – với tụi mình lại là “Tình-yêu-mến”. Một lời chơi chữ giản dị, nhưng mang theo biết bao niềm thương. Chúc cho mỗi mùa Tết sau này, dù là ở đâu, trong tim mỗi người chúng ta vẫn còn vẹn nguyên “hương Tết” – mộc mạc, ấm áp, và không bao giờ phai.
Tâm sự của bạn C.T. – sinh viên trường Công nghiệp Tyumen