Tạm biệt những năm tháng du học Nga không thể nào quên

Có những mối duyên đến rất tình cờ, để rồi khi nhìn lại, ta chỉ biết mỉm cười và thốt lên: “À, hóa ra chính nơi đó đã làm nên một phần thanh xuân của mình.” Mình vẫn còn nhớ như in cảm giác lạ lẫm ngày đầu đặt chân đến Nga, và cũng không ngờ rằng chỉ sau hai năm, nơi này lại trở thành “mái nhà” thứ hai, nơi mình gửi gắm biết bao kỷ niệm và yêu thương.

Mình là P.T.H., vừa tốt nghiệp chương trình Thạc sĩ tại Trường Đại học Sư phạm Quốc gia Moscow (MPGU) sau gần hai năm học tập, đúng vào giai đoạn khó khăn nhất khi dịch Covid-19 bùng phát toàn cầu. Du học Nga trong thời kỳ ấy là một trải nghiệm rất đặc biệt, không dễ dàng nhưng vô cùng đáng nhớ. Mình học cả online lẫn trực tiếp, thậm chí bảo vệ luận văn tốt nghiệp cũng diễn ra qua màn hình máy tính. Có thể nói, hành trình này không chỉ là để học thêm một ngôn ngữ như tiếng Nga, hay để đạt học bổng Nga như bao người mơ ước, mà còn là một cuộc thử sức đầy cảm xúc và tự hào.

Giữa những lần cách ly, những giờ học trực tuyến kéo dài tưởng như không có hồi kết, đã có lúc mình thấy chán nản, mệt mỏi. Nhưng rồi, từng chút một, mình cũng vượt qua tất cả, nhờ vào chính nỗ lực của bản thân và, quan trọng hơn hết, nhờ có những người đồng hành tuyệt vời. Những người bạn, người anh chị em trong cộng đồng lưu học sinh tại Nga đã trở thành một phần gia đình nhỏ của mình nơi đất khách. Tình cảm ấy không phải thứ gì lớn lao, mà được gói ghém từ những điều rất giản dị: những bữa cơm chung, những lần cùng nhau đi siêu thị, đi dạo trong rừng, hay là những cuộc họp mặt hiếm hoi giữa mùa đông Matxcova lạnh giá.

Chúng mình từng cùng nhau tổ chức các hoạt động cho đoàn trường, từng cùng nhau lo lắng trong những ngày chuyển ký túc xá gấp gáp, từng cùng nhau ngồi lại ôn bài, rồi lại cùng nhau bật cười vì một câu tiếng Nga phát âm sai lệch. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy đã làm nên một tập thể gắn bó, yêu thương, và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau như một mái nhà chung, một chốn tựa tinh thần giữa xa lạ. Và với mình, chính những điều đó mới là cốt lõi của trải nghiệm du học – vượt qua rào cản ngôn ngữ, thời tiết, văn hóa, để tìm thấy sự đồng cảm và sẻ chia.

Vậy là cũng đã hơn một tuần kể từ khi mình chính thức rời mái trường MPGU. Mọi thứ vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. Mình vẫn chưa hoàn toàn tin rằng: “Mình đã tốt nghiệp thật rồi ư?” Trong mười ngày vừa qua, mình sống trong một trạng thái vừa hạnh phúc, vừa nuối tiếc, vừa hồi tưởng, vừa mong chờ. Hạnh phúc vì đã hoàn thành một chặng đường ý nghĩa. Nuối tiếc vì phải chia xa nơi mình đã xem như nhà. Hồi tưởng về những tháng ngày sinh viên nhiều thử thách. Và mong chờ – mong chờ được viết tiếp những chương mới, nhưng luôn mang theo hành trang là tất cả những gì đẹp đẽ nhất mà mình đã có ở đây.

Những kỷ niệm đó giờ đây trở thành một phần không thể thiếu trong thanh xuân của mình. Dù quãng đường hai năm không dài, nhưng nó đủ để mình khắc ghi từng gương mặt, từng nụ cười, từng cái ôm chia tay lúc rời đi. Và mình tin rằng, mỗi sinh viên du học Nga như mình – dù ở bất kỳ thành phố nào, dù có nhận học bổng hay tự túc, dù đã giỏi tiếng Nga hay vẫn còn đang chật vật – đều sẽ đồng cảm với những cảm xúc ấy. Chúng ta đã từng là những kẻ lạ giữa trời Âu, nhưng rồi nhờ tình người, chúng ta đã kết thành một gia đình.

Trang sách tại MPGU đã khép lại, nhưng không có nghĩa là kết thúc. Đó chỉ là điểm bắt đầu cho một hành trình mới, nơi mà mỗi chúng ta – những người trẻ từng bước ra khỏi vùng an toàn để tìm đến một chân trời mới – sẽ tiếp tục vững tin vào bản thân, và biết đâu đấy, sẽ còn tạo nên những kỳ tích bất ngờ trong tương lai.

Cảm ơn các bạn, những người đã đi cùng mình qua một chặng đường dài và đẹp như thế. Cảm ơn nước Nga, cảm ơn mái trường Sư phạm, cảm ơn tất cả những điều đã dệt nên hành trình thanh xuân rực rỡ này. Chúng ta sẽ mãi là một phần thanh xuân của nhau – và từ đây, mỗi người sẽ tiếp tục viết nên chương đời của riêng mình, với niềm tin, lòng biết ơn và rất nhiều yêu thương.

Tâm sự của bạn T.H. – sinh viên trường Sư phạm Moscow