Năm đầu du học Nga và những bài học của trái tim
Có những mùa Tết trôi qua mà không có tiếng pháo, không có mâm cơm quây quần, không có vòng tay của ba mẹ hay mùi hương Tết thân thuộc. Chỉ có mình, giữa cái lạnh của xứ sở Bạch Dương, đi lạc trong dòng người xa lạ tại Quảng trường Đỏ, lặng lẽ tìm kiếm một chút ấm áp giữa mùa đông dài.
Cuối năm là khoảng thời gian khiến người ta dễ mềm lòng. Mình ngồi trong ký túc xá, mở điện thoại, lật lại từng bức ảnh của năm cũ như thể xem lại một cuốn phim quay chậm. Mỗi khung hình là một khoảnh khắc, một mảnh ghép đầy cảm xúc của hành trình du học Nga vừa qua. Có những ngày cười thật tươi, cũng có không ít ngày nước mắt rơi vì nhớ nhà, vì bất lực với tiếng Nga khó nhằn, vì cảm thấy mình nhỏ bé giữa đất trời xa lạ này. Năm đầu tiên sống ở một đất nước khác luôn vậy – vừa háo hức, vừa lạc lõng, vừa tự hào, lại vừa cô đơn.
Có lẽ không gì khiến một du học sinh Việt Nam ở Nga cảm thấy trống trải hơn là khi những ngày lễ đến gần. Khi mà bạn bè xung quanh ai cũng có gia đình bên cạnh, còn mình chỉ có thể gửi một bức ảnh chụp vội về cho ba mẹ kèm dòng tin: “Con vẫn khoẻ, Tết vui lắm, ba mẹ đừng lo.” Nói dối một chút, để ba mẹ yên lòng, để giấu đi cảm giác cô đơn mà có lẽ bất kỳ ai từng du học cũng từng trải qua. Ở một thành phố lớn như Moscow, càng đông đúc, càng nhộn nhịp, trái tim người ta lại càng dễ bé lại. Mỗi gương mặt xa lạ là một câu chuyện chưa kể, và trong câu chuyện của mình, mình chỉ mong có ai đó hiểu, có ai đó lắng nghe.

May mắn thay, đúng lúc lòng mình đang trĩu nặng nhất, lại nhận được một món quà nhỏ từ một người bạn mới quen. Một tấm thiệp với lời chúc Giáng sinh và năm mới thật giản dị nhưng đầy ấm áp. Món quà không lớn, nhưng lại như một cái ôm dịu dàng dành cho một đứa vừa đi bộ giữa trời tuyết âm độ trở về. Đó là lúc mình thấy trái tim mình dịu lại. Đó là lúc mình hiểu, hoá ra ấm áp không chỉ đến từ mái nhà, mà còn đến từ những con người xa lạ sẵn sàng chào đón nhau bằng tình cảm chân thành.
Du học Nga là hành trình không dễ dàng. Từ ngày nhận được học bổng Nga đến lúc đặt chân xuống sân bay Sheremetyevo, mình đã phải chuẩn bị đủ thứ – hành lý, tâm lý, và cả những điều không ai dạy trước. Tiếng Nga là một thử thách lớn. Không chỉ là từ vựng, ngữ pháp, mà là làm sao để hiểu văn hoá, để không sợ hãi khi bước vào một lớp học toàn người bản xứ, để dần dần thấy mình thuộc về. Có những ngày học hành mệt mỏi, lạnh thấu xương, đi bộ về ký túc chỉ mong có ai đó mở cửa đợi mình về. Có những ngày nhớ nhà quay quắt nhưng không dám gọi về vì sợ ba mẹ nghe tiếng mình nghẹn ngào.
Nhưng nhờ tất cả những ngày đó, mình đã lớn lên rất nhiều. Mỗi nỗi buồn đều để lại một bài học. Mỗi giọt nước mắt đều dạy mình cách mạnh mẽ. Mỗi người bạn từng đi qua đời mình nơi đất khách đều để lại một chút ấm áp. Và mình học được cách biết ơn – biết ơn những người đã yêu thương mình, hiểu mình, cả khi mình yếu đuối nhất.
Năm cũ khép lại với nhiều tiếc nuối, nhưng cũng có thật nhiều bài học quý giá. Nhờ năm ấy, mình học được cách nhìn mọi thứ từ nhiều góc độ khác nhau, học cách tha thứ cho bản thân, học cách giữ lấy những điều quan trọng và buông bỏ những thứ không còn cần thiết. Hy vọng trong những năm tháng tiếp theo của hành trình du học, mình sẽ vẫn giữ được sự chân thành, niềm tin và lòng biết ơn ấy. Hy vọng những ai đang là du học sinh nơi đất khách cũng sẽ luôn tìm thấy lý do để tiếp tục – dù đôi khi chỉ là một món quà nhỏ, một cái ôm, hay một lời chúc từ ai đó mới quen.
Với mình, du học Nga không chỉ là học tập, mà còn là hành trình trưởng thành – một hành trình mà trái tim phải học cách tự chữa lành, tự yêu lấy mình và yêu cả những gì đang có. Và dù có bao nhiêu mùa đông nữa đi qua, thì năm đầu tiên này, với tất cả những chênh vênh và xúc động, sẽ mãi là ký ức không thể nào quên.
Tâm sự của bạn H.A. – sinh viên trường Hữu nghị RUDN