Một hành trình trưởng thành ở HSE khi du học Nga
Nếu ai đó từng bảo bạn rằng du học là con đường trải đầy ánh sáng, thì chắc người đó chưa từng phải học cách sống lại từ đầu ở một đất nước xa lạ, giữa mùa đông tuyết trắng và ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ. Mình cũng từng nghĩ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, cho đến khi đặt chân đến Matxcova lần đầu tiên trong đời, bắt đầu hành trình thạc sĩ tại Trường Kinh tế Cao cấp – HSE.
Mình đã có hai bằng cử nhân ngành Luật và Kinh tế, cũng từng là trợ lý tại văn phòng Thi hành án ở Việt Nam. Nhưng rồi mình quyết định du học Nga – một phần vì mong muốn có bằng cấp cao hơn để mở rộng cơ hội nghề nghiệp, một phần vì học bổng Nga thực sự hấp dẫn: hỗ trợ học phí lẫn sinh hoạt phí. Hơn nữa, bố mình từng học ở Nga, nên mình muốn sống lại một phần thanh xuân của bố trong chính hành trình của mình. Và trong số những trường đại học danh tiếng ở Nga, HSE là lựa chọn không do dự.
Khi đặt chân đến Nga, điều đầu tiên mình nhận ra là thực tế khác xa tưởng tượng. Mình đã mong có một căn phòng ký túc xá ấm cúng, riêng tư, ít nhất cũng là phòng đơn – nhưng rồi vỡ mộng. Tuy nhiên, ký túc xá lại nằm gần ga Prospekt Mira, rất tiện lợi để đi lại và khám phá thành phố. Từ chỗ bất ngờ, mình dần thích nghi và thấy điều quan trọng không nằm ở chỗ ở, mà ở cách mình chấp nhận và sống cùng nó như thế nào.
Do dịch bệnh, mình bắt đầu hành trình học thạc sĩ bằng hình thức học trực tuyến tại Việt Nam, rồi mới đến Matxcova sau đó vài tháng. Lúc đầu mình lo lắng lắm – không phải vì học online, mà vì ngôn ngữ. Tiếng Nga là một thử thách lớn, nhất là khi giao tiếp nhóm với những người không giỏi tiếng Anh. Nhưng rồi, tiếng Nga dần trở thành cây cầu nối, kết hợp cùng ngôn ngữ cơ thể và nỗ lực không ngừng nghỉ, mọi rào cản cũng được gỡ bỏ từng chút một.

May mắn thay, mình nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ giáo viên. Những người như thầy Ivan Stenin và cô Anastasia Ivachenko đã giúp chúng mình ngay từ những ngày đầu tiên – khi mình còn chưa biết nói một câu hoàn chỉnh bằng tiếng Nga. Từng buổi học, từng lời động viên của họ, đã khiến mình vững vàng hơn. Giờ thì mình đã có thể tự tin sử dụng tiếng Nga đi chợ, hỏi đường, thậm chí đùa vui với bạn bè. Không phải là hoàn hảo, nhưng đủ để thấy mình đang tiến bộ.
Một điều đáng quý là học bổng Nga giúp mình không phải lo nghĩ quá nhiều về tài chính, điều này khiến mình có thể tập trung toàn lực vào việc học. Cuộc sống du học ở HSE không quá hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp để khiến người ta gắn bó. Các chương trình học có thể áp lực, đặc biệt là năm dự bị với yêu cầu ngày càng cao, nhưng lại chính là cơ hội để mình rèn luyện và vượt lên chính mình.
Matxcova mang đến cho mình không chỉ là kiến thức học thuật, mà còn những trải nghiệm sống đầy màu sắc. Mình đã có những người bạn tuyệt vời ở đây – cả người Việt Nam lẫn bạn quốc tế. Nhớ nhất là buổi BBQ ở công viên đúng dịp Ngày Chiến thắng của nước Nga. Mọi người quây quần, cười nói giữa không khí tưng bừng, dù ngoài trời vẫn se lạnh. Khi đó, mình nhận ra cảm giác “ấm áp” thực sự không đến từ thời tiết mà đến từ những con người đang ở cạnh bạn.
Bây giờ, mình có thể nói rằng mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo. Dẫu vẫn còn nhiều điều phải học, phải thích nghi, nhưng cảm giác hoang mang ban đầu đã không còn nữa. Mình đã chọn du học Nga – một lựa chọn không dễ, nhưng chưa bao giờ là sai. Trường Kinh tế Cao cấp (HSE) không chỉ là nơi học tập, mà còn là nơi cho mình cơ hội trưởng thành theo cách không giáo trình nào dạy được.
Nếu bạn đang cân nhắc con đường du học, đặc biệt là du học Nga, đừng chỉ nghĩ đến cái lạnh hay rào cản ngôn ngữ. Hãy nghĩ đến học bổng chính phủ, đến cơ hội tiếp cận nền giáo dục châu Âu chất lượng, đến việc sống trong một thành phố năng động như Matxcova, và đến những mối quan hệ mà bạn sẽ không bao giờ ngờ tới. Mỗi người có lý do riêng để bắt đầu, nhưng điều quan trọng là bạn sẽ đi được bao xa trên hành trình đó.
Du học không dễ, nhưng nếu bạn có đủ quyết tâm và một chút may mắn, con đường ấy sẽ mang lại cho bạn nhiều hơn cả một tấm bằng. Nó sẽ cho bạn một phiên bản mới của chính mình – mạnh mẽ, kiên nhẫn, và giàu trải nghiệm hơn bao giờ hết.
Tâm sự của bạn H.L. – sinh viên trường HSE