Hành trình du học Nga và những bức ảnh chưa từng xoá

Có lẽ ai cũng từng ước một lần sống thật chậm để lắng nghe chính mình. Còn tôi, giữa những tháng ngày du học Nga – lạnh giá mà yên tĩnh, bận rộn mà cô đơn – đã chọn sống chậm lại bằng cách đi bộ qua từng con phố, mang theo chiếc máy ảnh cũ và giữ lại mọi khoảnh khắc dù là nhỏ nhất. Tôi chưa từng xóa đi một bức ảnh nào. Vì với tôi, mỗi bức ảnh là một lát cắt của ký ức, một câu chuyện không lời mà thời gian đã dạy ta phải trân trọng, vì không có điều gì là lặp lại.

Tôi là một du học sinh Việt Nam tại Nga, không hẳn đến đây để bắt đầu lại, cũng chẳng hẳn để chạy trốn điều gì. Tôi chỉ muốn đi thật xa, thử sống trong một thế giới khác, học một ngôn ngữ khác – tiếng Nga với bảng chữ cái lạ lẫm và những âm tiết khó phát âm đến lạ, để rồi từ từ hiểu được rằng: học tiếng không chỉ là để giao tiếp, mà còn là để hiểu một nền văn hoá, một con người, một cách sống hoàn toàn khác mình.

Nga trong tôi là một đất nước rộng lớn, vừa cổ kính, vừa lạnh lẽo, nhưng cũng có gì đó rất lặng và tình. Những tháng ngày đầu tiên sống ở thủ đô Moscow, tôi thường lạc lối trong những dãy nhà đá xám, đi bộ hàng giờ chỉ để cảm nhận nhịp sống chậm rãi và có phần cô lập của một thành phố chưa kịp thân quen. Nhưng chính lúc ấy, khi ống kính máy ảnh khẽ bấm, tôi nhận ra rằng, mình đang sống trong một cuộc đời rất khác – một cuộc đời tuy xa lạ nhưng đáng quý biết bao.

Tôi vẫn nhớ mùa đông năm đó, tuyết rơi dày đặc và lạnh đến mức da mặt tê cứng dù chỉ đi vài bước ngoài trời. Trong khi người Nga bản xứ cười vang và sải bước vô tư, tôi thì co ro trong chiếc áo dày mà lòng chợt thắt lại khi nhớ đến bữa cơm nóng bên bếp lửa của mẹ. Ở đây, Tết không có pháo hoa, không có bánh chưng, không có cành đào nở rộ – nhưng lại có một bản nhạc Nga vẳng ra từ góc phố, có người bạn quốc tế ngồi cùng chia sẻ một bát canh nóng, và có cả sự bình yên không dễ gì tìm được giữa Sài Gòn hay Hà Nội tấp nập.

Những lúc ngồi lật lại ảnh cũ, tôi nhận ra thời gian chẳng bao giờ trở lại. Có những nụ cười chỉ xuất hiện đúng một lần. Có những ánh mắt ta chỉ bắt gặp đúng một khoảnh khắc. Và cũng có những cảm xúc ta không biết gọi tên, chỉ biết giữ lại thật kỹ, như giữ những giây phút đẹp nhất của thanh xuân trong ngăn ký ức riêng mình. Dù không ồn ào hay chói lọi, năm 2021 – năm đầu tiên tôi sống trọn giữa mùa tuyết Nga – vẫn lặng lẽ khắc vào lòng tôi như một dấu mốc quan trọng của cuộc đời.

Du học Nga không chỉ là một bước ngoặt học tập, mà còn là hành trình sống nhiều cuộc đời cùng lúc – cuộc đời của một kẻ lữ hành, của người quan sát, người học hỏi, và cả người biết lặng lẽ nhớ về quê hương. Tôi đã bắt gặp hạnh phúc ở những khoảnh khắc rất nhỏ: một tách trà nóng giữa chiều đông, một tin nhắn từ mẹ, hay đơn giản chỉ là cảm giác hiểu được một đoạn văn tiếng Nga sau bao lần tra từ điển mệt mỏi.

Tôi từng nghĩ mình sẽ chỉ tạm ghé lại nơi này, nhưng càng ở lâu, tôi càng thấy nước Nga trở thành một phần ký ức không thể tách rời. Những bức ảnh tôi chụp – không chỉnh sửa, không sắp đặt – là minh chứng cho những điều tôi đã đi qua, đã cảm, đã yêu, đã tiếc, và cả những điều tôi chưa từng nói thành lời.

Biết đâu một ngày nào đó, khi tôi không còn muốn đi xa nữa, tôi sẽ dừng lại ở một nơi nào đó – như mọi kẻ lữ hành rồi cũng cần một quán trọ để nghỉ ngơi. Nhưng cho đến khi điều đó xảy ra, tôi vẫn sẽ bước tiếp, vẫn sẽ sống giữa những ngày mùa đông Nga, vẫn học tiếng Nga mỗi sáng, và vẫn ghi lại từng khoảnh khắc bằng cả trái tim mình.

Tâm sự của bạn T.D. – sinh viên trường Bách khoa Moscow