Ekaterinburg và một năm hành trình trưởng thành

Nếu có ai từng bảo nước Nga lạnh lắm, thì tôi muốn nói rằng trái tim con người nơi đây lại ấm đến lạ kỳ. Và nếu ai từng nghĩ du học Nga chỉ là hành trình học hành khô khan, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện rất khác – câu chuyện của chính tôi.

Tôi tên là Dương Quang Thắng, hiện đang là sinh viên năm dự bị tại Đại học Tổng hợp Liên bang Ural (Ural Federal University – UrFU), một trong những ngôi trường lớn và danh tiếng ở Nga. Hành trình du học Nga của tôi bắt đầu từ Ekaterinburg – cái tên nghe lạ lẫm ban đầu, nhưng giờ đây, lại là một phần thanh xuân tôi không thể nào quên.

Khi còn ở Việt Nam, tôi từng nghĩ mình sẽ đến một nơi xa lạ, lạnh giá, và cô đơn. Nhưng ngay từ những ngày đầu đặt chân đến Nga, giữa đại dịch COVID-19 căng thẳng, tôi lại cảm nhận được sự ấm áp từ những điều rất nhỏ. Tôi và một số bạn du học sinh mới không may bị nhiễm COVID-19, buộc phải đi cách ly ngay sau khi đến nơi. Vậy mà chúng tôi không hề cảm thấy một mình. Các anh chị khóa trên đã hết lòng quan tâm, giúp chúng tôi từ việc mua thuốc, mang thức ăn đến tận nơi, hỏi han từng chút một. Chính nhờ sự động viên và hỗ trợ ấy, chúng tôi đã vượt qua thời gian khó khăn đầu tiên nơi xứ người.

Rồi mùa đông đến, tuyết phủ trắng trời – điều mà tôi đã mong chờ từ lâu. Sáng hôm ấy, khi mở cửa sổ và thấy những bông tuyết đầu mùa rơi nhẹ ngoài hiên, tôi gần như không thể kiềm được sự háo hức. Tôi khoác vội áo, chạy ra ngoài và nghịch tuyết như một đứa trẻ. Tay có lạnh đến buốt, nhưng lòng thì ấm lạ. Mỗi bông tuyết nhỏ xíu ấy đều mang một vẻ đẹp riêng, tinh khiết và lấp lánh như chính cảm xúc tôi lúc ấy: lần đầu tiên thật sự sống giữa mùa đông nước Nga mà mình từng chỉ thấy trong phim ảnh.

Không chỉ có tuyết, thành phố Ekaterinburg còn khiến tôi choáng ngợp bởi vẻ đẹp nhẹ nhàng và cổ điển. Những con đường dài thẳng tắp, hàng cây trổ hoa vào mùa xuân, mặt trời đỏ rực lúc 9 giờ tối mùa hè, cả những chiều hoàng hôn yên bình như một bức tranh… Có những khoảnh khắc tôi chỉ muốn đứng lại, hít thật sâu để ghi nhớ mọi thứ vào tim.

Sinh nhật 18 tuổi – dấu mốc quan trọng đầu đời – tôi đón tại Ekaterinburg, xa gia đình. Cũng như cái Tết Nguyên Đán đầu tiên không có mẹ cha bên cạnh, không tiếng pháo nổ hay mâm cỗ truyền thống. Nhưng ở đây, tôi lại tìm thấy một gia đình khác. Mọi người cùng tổ chức sinh nhật, cùng đón giao thừa, cùng gọi “Chúc mừng năm mới” trong một căn phòng ký túc xá xa lạ nhưng ngập tràn tiếng cười. Cảm giác ấy, tưởng chừng chỉ có thể có ở nhà, thì giờ tôi cũng tìm được ở nơi này. Và tôi đã biết, dù xa hàng ngàn cây số, trái tim vẫn có thể cảm nhận được yêu thương.

Ngôn ngữ là một rào cản lớn. Học tiếng Nga chưa bao giờ dễ dàng, với bảng chữ cái khác biệt, ngữ pháp phức tạp và cách phát âm đầy thử thách. Nhưng nhờ sự nỗ lực, sự giúp đỡ từ bạn bè và thầy cô, tôi dần cảm nhận được niềm vui khi hiểu được một câu, khi có thể giao tiếp với người Nga bằng chính ngôn ngữ của họ. Mỗi ngày, tôi cố gắng học thêm vài từ mới, để không chỉ thi cử tốt, mà còn thực sự sống hòa mình vào cuộc sống nơi đây.

Có lẽ điều đặc biệt nhất ở Ekaterinburg không chỉ là cảnh sắc, mà chính là con người. Ở đây, tôi có những người bạn chân thành, những anh chị tận tình, và… một người mà tôi thương. Có những điều không dễ nói thành lời, nhưng đủ để tôi hiểu rằng, nơi xa lạ này đã cho tôi những mối duyên không ngờ.

Một năm trôi qua không dài, nhưng đủ để tôi trưởng thành. Ekaterinburg không còn là một thành phố xa lạ trên bản đồ nước Nga, mà đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ. Nhờ học bổng Nga, tôi có cơ hội trải nghiệm cuộc sống du học sinh thực sự, có cơ hội được học tập, được va chạm, được lớn lên. Tôi học được cách sống tự lập, biết nghĩ nhiều hơn cho ba mẹ ở nhà, biết yêu thương và trân trọng những điều tưởng như rất nhỏ.

Tôi không biết mình sẽ còn ở đây bao lâu nữa, hay sau này có quay lại thành phố này hay không. Nhưng tôi chắc chắn một điều: Ekaterinburg sẽ mãi là nơi tôi đã từng sống, từng cười, từng khóc, từng yêu – một cách thật lòng.

Cảm ơn học bổng Nga đã mang tôi đến nơi này. Cảm ơn tiếng Nga, dù khó khăn nhưng đã mở cho tôi một thế giới mới. Và cảm ơn Ekaterinburg – vì tất cả.

Tâm sự của bạn Q.T. – sinh viên trường tổng hợp Ural