Du học Nga và tháng năm rực rỡ ở Ekaterinburg

Có bao giờ bạn bỗng dưng lặng người khi nghĩ về một vùng đất xa lạ đã từng là nơi bắt đầu mọi khởi đầu? Một thành phố mà bạn không sinh ra ở đó, không lớn lên ở đó, nhưng lại gắn bó và yêu thương nó như chính quê hương thứ hai của mình?

Tôi đã từng mang trong lòng hàng trăm câu hỏi trước khi quyết định lựa chọn Ekaterinburg làm điểm dừng cho hành trình du học Nga của mình. Vì sao không phải Moscow – thủ đô lộng lẫy với nhịp sống hiện đại? Vì sao không phải Saint Petersburg – thành phố của những dòng kênh cổ kính và kiến trúc tráng lệ? Câu trả lời nằm ở hai chữ “đồng điệu”. Tôi tin rằng, một vùng đất nào đó có thể khiến ta dừng chân, không đơn thuần vì vẻ ngoài hào nhoáng, mà bởi sự kết nối thầm lặng nhưng sâu sắc với tâm hồn. Và với tôi, Ekaterinburg chính là cái duyên như vậy.

Thành phố này không quá sầm uất, cũng không náo nhiệt đến ngộp thở. Ekaterinburg mang trong mình vẻ đẹp của sự giao thoa – giữa châu Á và châu Âu, giữa truyền thống và hiện đại, giữa nhịp sống trầm mặc và lòng người đầy nhiệt thành. Ngày tôi đặt chân đến đây, trời bắt đầu trở lạnh, bầu trời u ám như đang thử thách người mới đến. Tôi – cô gái 19 tuổi lần đầu xa nhà, mang theo chiếc vali lớn và một trái tim chưa từng biết thế nào là cô đơn ở xứ lạ. Lần đầu đi máy bay, lần đầu đi xa, mọi thứ vừa mới mẻ vừa khiến lòng chùng xuống vì lo lắng. Những thủ tục nhập học, làm visa, làm quen với ký túc xá, tất cả như một chuỗi thử thách liên tiếp. Nhưng may mắn làm sao, tôi không đơn độc.

Những anh chị sinh viên Việt Nam tại đây đã dang rộng vòng tay giúp đỡ. Họ bận rộn nhưng vẫn dành thời gian đưa đón, chỉ dẫn, chia sẻ kinh nghiệm, động viên bằng cả sự tận tâm. Chính nhờ họ, những ngày đầu xa nhà của tôi không còn quá lạnh lẽo. Càng ấm lòng hơn khi lần đầu tiên ăn Tết xa quê lại không buồn như tôi nghĩ. Thiếu gia đình, nhưng bù lại là một đại gia đình khác – những người bạn, người anh chị, người đồng hương – cùng nhau nấu nướng, trò chuyện, cụng ly chúc nhau năm mới bình an. Đó là cái Tết thật khác, nhưng cũng thật đáng nhớ.

Ekaterinburg trong tôi còn là những ngày đứng chờ xe buýt 077 trong mưa tuyết dày, co ro giữa trời âm độ, là những lần chen chúc đến nghẹt thở, tưởng như chỉ muốn quay về Việt Nam. Nhưng rồi không hiểu sao, tôi lại dần yêu cả sự chật chội ấy, yêu cái cảm giác nhìn thành phố trôi qua chậm rãi ngoài ô cửa kính mờ sương. Tôi nhớ lần bị lạc xe buýt vì mãi ngắm chim bồ câu mập mạp, điện thoại thì sập nguồn do trời quá lạnh, và chính trong lúc bối rối đó, một người đàn ông Nga xa lạ đã nhiệt tình chỉ đường, thậm chí đứng chờ đến khi tôi bắt được xe mới an tâm rời đi. Những khoảnh khắc ấy khiến trái tim tôi ấm lại giữa mùa đông lạnh giá – hóa ra con người nơi đây cũng đầy tình cảm, chỉ là họ ít khi thể hiện ra bên ngoài.

Tôi học được rất nhiều trong hành trình du học Nga này – không chỉ là tiếng Nga, không chỉ là chuyên ngành mà tôi theo đuổi, mà còn là sự trưởng thành, là kỹ năng thích nghi, là bài học về lòng biết ơn và sự kết nối. Dù khó khăn đến đâu, tôi cũng đã dần đứng vững. Dù đôi lúc nhớ nhà, dù có những buổi tối chỉ muốn được nghe giọng mẹ, nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, khoác áo ấm và đi học, bước tiếp con đường mình đã chọn.

4 năm thanh xuân có thể không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi yêu một nơi bằng cả trái tim. Tôi biết, rồi sẽ đến ngày mình phải rời Ekaterinburg, phải đóng gói hành lý thêm một lần nữa để bước sang hành trình mới. Nhưng thành phố này, những con người nơi đây, những kỷ niệm buồn vui xen lẫn, sẽ mãi là điều quý giá nhất trong đời sinh viên của tôi.

Nếu bạn cũng đang đứng trước ngưỡng cửa chọn nơi để đi du học, nếu bạn đang phân vân giữa học bổng Nga hay một quốc gia nào đó, nếu bạn còn ngại ngần vì tiếng Nga khó nhằn hay mùa đông âm hàng chục độ, tôi chỉ muốn nói: hãy đi, hãy thử, hãy sống hết mình. Bởi bạn sẽ không biết được rằng có thể, đâu đó giữa vùng đất tưởng xa lạ, bạn sẽ tìm thấy một nơi thuộc về, một nơi bạn gọi bằng tất cả sự thân thương: nhà.

Tâm sự của bạn T.H. và bạn N.A. – sinh viên trường tổng hợp Ural