Du học Nga giúp tôi lớn lên từ trong thử thách

Không phải ngày chia tay nào cũng đầy nước mắt, nhưng có những khoảnh khắc tưởng là bình thường ấy lại khiến lòng người day dứt mãi về sau. Ngày tôi rời vòng tay của bố mẹ để bắt đầu hành trình du học Nga, tôi đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ, nhưng hóa ra, trái tim vẫn mềm yếu lắm khi nhìn quê hương nhỏ dần qua ô cửa sổ máy bay.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi xa nhà, nhưng lại là lần đầu tôi thật sự thấy mình bé nhỏ giữa một nơi quá rộng lớn và lạ lẫm – nước Nga. Mười hai tiếng bay từ Hà Nội đến Moscow tưởng chừng chỉ là một hành trình chuyển tiếp, nhưng thực chất là một bước ngoặt của cuộc đời. Có lẽ tôi đã giấu kỹ lắm những giọt nước mắt, để rồi khi chạm đến Ekaterinburg – nơi tôi sẽ học tập và sinh sống, chúng âm thầm lăn dài trên má.

Thời tiết khắc nghiệt, múi giờ lệch hoàn toàn, mọi thói quen bị đảo lộn, cộng thêm sự xa lạ của một thành phố mà tôi chỉ từng nghe qua vài lần khiến tôi cảm thấy lạc lõng. Nhưng giữa cái lạnh của nước Nga, tôi lại cảm nhận được một sự ấm áp rất riêng: từ những người anh, người chị, người bạn trong “gia đình Eka” – cái tên mà mọi người vẫn gọi đầy thân thương. Dù chưa từng quen biết, nhưng họ sẵn sàng chìa tay giúp đỡ, hỏi han, chỉ dẫn từ chuyện học hành, đi lại cho đến cả những bữa cơm đầu tiên còn vụng về. Tình cảm ấy đã phần nào xoa dịu nỗi cô đơn của một du học sinh Việt Nam lần đầu đặt chân tới xứ sở bạch dương.

Thế rồi, những thử thách thực sự bắt đầu. Tôi nhiễm COVID-19 không lâu sau khi tới Nga. Cầm tờ giấy xác nhận dương tính trên tay, mọi thứ như đổ sụp. Sốt, ho, đau đầu, kiệt sức… tôi thấy mình bị tước đoạt quyền được hòa nhập, được học hành, được sống trọn vẹn những ngày đầu tiên của du học. Có lúc yếu lòng, tôi òa khóc, như một đứa trẻ muốn chạy về nhà, được ôm lấy bố mẹ và được nói một câu rất thật: “Con mệt rồi”.

Nhưng chính trong những ngày tối tăm đó, tôi nhận ra mình không hề đơn độc. Những tin nhắn động viên, những phần ăn được chuẩn bị từ người quen lẫn không quen, những lời hỏi thăm dù chỉ là qua cửa phòng cách ly… tất cả đã trở thành ánh sáng le lói trong bóng tối, giữ tôi lại với niềm tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Du học Nga không phải chỉ toàn hào quang như những tấm ảnh check-in lung linh trên mạng xã hội, mà là những đêm không ngủ vì sốt, những buổi học bỏ lỡ, những lúc nhìn điện thoại chỉ để thấy tin nhắn từ gia đình rồi bật khóc.

Tôi đã học được cách tự chăm sóc mình, học cách mạnh mẽ dù trong lòng hoang mang. Tôi tập đọc tiếng Nga bằng giọng mũi do cảm cúm, học online dù đầu óc quay cuồng, và quan trọng hơn hết – tôi học cách biết ơn. Biết ơn vì bên cạnh những thử thách, vẫn có rất nhiều yêu thương.

Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi không còn nghĩ việc mắc COVID-19 là điều tồi tệ nhất. Ngược lại, nó giúp tôi nhìn rõ hơn đâu là điều quý giá, ai là người thực sự quan tâm, và cả khả năng thích nghi của chính bản thân. Trong muôn vàn điều tiêu cực, vẫn le lói những mảng sáng tích cực – chính là tình người.

Tôi nhớ mãi lời một bài hát: “Giờ đây là lúc con tim này được hát lên, giờ đây là lúc tôi đang được là chính tôi.” Đúng vậy, du học Nga đã cho tôi cơ hội được lắng nghe tiếng nói bên trong mình, được trưởng thành hơn, biết cách yêu thương và sống trọn từng ngày, dù có những hôm đầy nỗi buồn.

Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều lần vấp ngã. Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu rằng: nếu mệt, hãy cho phép bản thân nghỉ một lát, rồi tiếp tục bước đi. Bởi bên cạnh tôi, không chỉ có gia đình ruột thịt ở Việt Nam, mà còn có một “gia đình Eka” ở nơi xa, luôn dang tay chờ đợi.

Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới tất cả những người đã đồng hành cùng tôi trong suốt quãng thời gian vừa qua, đặc biệt là gia đình du học sinh Ekaterinburg – nơi đã cho tôi không chỉ chốn ở, mà còn là chốn để thương, để nhớ. Và nếu có ai hỏi tôi: “Du học Nga có đáng không?”, tôi sẽ không ngần ngại mà đáp: “Rất đáng – không chỉ vì tri thức, mà vì cả những điều quý giá hơn – tình người, và hành trình lớn lên trong chính mình.”

Tâm sự của bạn N.T. – sinh viên trường tổng hợp Ural