Du học Nga giữa mùa dịch và khoảng lặng để lớn lên
Chúng ta từng mong du học là chuyến hành trình rực rỡ, nhưng không ai kể rằng sẽ có những ngày ta chỉ được nhìn thế giới qua ô cửa nhỏ, lặng lẽ đếm từng giờ trôi giữa mùa dịch. Những tháng ngày ấy đã trở thành một phần ký ức không dễ gì quên của mình – một du học sinh Việt Nam đang học tập tại Nga với học bổng toàn phần, nơi mà mọi ước mơ tuổi trẻ từng được chắp cánh bằng tiếng Nga và niềm tin vào ngày mai.
Covid-19 đến bất ngờ và kéo dài dai dẳng như một đoạn nhạc nền buồn không biết bao giờ sẽ dứt. Hơn hai tháng qua, tình hình dịch bệnh tại Nga và cả Việt Nam đều khiến lòng mình không lúc nào yên. Cuộc sống du học sinh tại Nga vốn dĩ đã có phần cô đơn, giờ lại càng trầm lặng hơn khi mọi hoạt động học tập, giao lưu đều chuyển sang hình thức online. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên mình làm không còn là chuẩn bị đi học, mà là kiểm tra tình hình dịch, xem hôm nay có thêm bao nhiêu ca nhiễm, có ai trong cộng đồng bị ảnh hưởng chưa, và rồi lại gác điện thoại xuống với một nỗi nặng lòng khó gọi tên.
Chưa bao giờ mình thấy việc học lại xa lạ như vậy. Những buổi học tiếng Nga giờ đây diễn ra trên màn hình máy tính, không còn tiếng cười nói rôm rả giữa giờ nghỉ, không còn cảm giác hồi hộp mỗi khi bước vào lớp cùng thầy cô người bản xứ. Bài tập thì vẫn đều đặn chất cao, nhưng sự hứng thú và tập trung lại hao hụt dần theo thời gian. Mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong phòng ký túc xá, nhìn đi nhìn lại chỉ thấy cái bàn học, chiếc giường và mấy bức tường trắng im lìm. Không khí nơi đây giờ chỉ còn tiếng gõ cửa của các anh chị đưa cơm cách ly – thứ âm thanh đều đặn duy nhất khiến mình cảm nhận được rằng ngày mới đang trôi qua.
Nhưng rồi mình nhận ra, giữa khó khăn luôn tồn tại những khoảng lặng để suy ngẫm. Dịch bệnh khiến khoảng cách giữa con người bị kéo giãn, nhưng lại giúp những cuộc gọi về nhà trở nên nhiều hơn, sâu sắc hơn. Mình bắt đầu dành thời gian để gọi điện tâm sự với gia đình, để hỏi han nhau không chỉ bằng câu “ăn gì chưa?” mà bằng cả sự quan tâm thật lòng. Mình nhận ra mình nhớ nhà nhiều hơn những gì mình nghĩ, và cũng hiểu rằng dù đang sống tại một nơi xa lạ như nước Nga, mình vẫn luôn có một nơi để quay về – đó là gia đình.

Cũng chính những ngày này, mình bắt đầu học cách cân bằng cuộc sống. Mình dọn dẹp lại góc học tập, đọc lại những cuốn sách còn dang dở, tập nấu vài món ăn mới để cảm thấy bản thân không bị “trôi” giữa thời gian. Đôi khi, chính việc ở một mình quá lâu lại khiến mình nhìn rõ hơn bên trong bản thân, nhận ra những điều từng bị bỏ quên vì nhịp sống quá nhanh của những tháng ngày trước đó.
Là du học sinh tại Nga, chúng mình vẫn luôn tự nhủ phải mạnh mẽ. Vì học bổng Nga không dễ để có, và cuộc sống du học không chỉ có sắc màu rực rỡ như người ta thường hình dung. Có những ngày bọn mình thấy tủi thân vì chẳng thể về nước, thấy mệt mỏi vì học online không hiệu quả, thấy lạc lõng giữa thành phố rộng lớn và lạnh giá. Nhưng chính những điều ấy lại rèn luyện cho mình sự kiên cường, học cách tự đứng dậy mỗi khi mỏi mệt, học cách chủ động kết nối với mọi người để không bị cuốn vào sự cô lập vô hình.
Mình biết không chỉ riêng mình cảm thấy như vậy. Đây là tâm sự của rất nhiều du học sinh Việt Nam đang sống và học tập tại Nga – những người từng chọn rời xa quê nhà để đi tìm tri thức nơi xứ người, và giờ phải tạm dừng những bước chân khám phá để ở yên một chỗ, chờ đợi ngày dịch bệnh đi qua.
Dịch bệnh là điều không ai mong muốn, nhưng trong mỗi cơn khủng hoảng, nếu chúng ta biết chăm sóc bản thân, giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ, rửa tay thường xuyên và tuân thủ những khuyến cáo y tế, thì chúng ta vẫn có thể giữ vững tinh thần và tiếp tục sống tốt. Hãy sống tích cực, tìm cho mình niềm vui nhỏ mỗi ngày – một bộ phim hay, một trang sách mới, một bữa ăn ấm bụng – để cuộc sống không trôi qua một cách vô nghĩa. Vì rồi sẽ đến lúc chúng ta lại được bước ra đường, lại được học tập trực tiếp, lại được ngắm nhìn Moscow bằng tất cả giác quan mình, không chỉ qua khung cửa sổ.
Và đến lúc ấy, khi mùa dịch chỉ còn là một phần trong ký ức, mình tin rằng những gì chúng ta đã trải qua sẽ khiến chúng ta trân trọng hơn từng khoảnh khắc nhỏ bé, từng lần gặp mặt, từng cái ôm, và từng giấc mơ tuổi trẻ đã từng có nơi nước Nga rộng lớn này.
Tâm sự của bạn S.T – sinh viên trường Pushkin