Bức thư gửi chính mình giữa mùa đông Tula
Có lẽ cậu sẽ không bao giờ đọc được bức thư này. Nhưng tôi vẫn viết, như một cách để lắng nghe chính mình – người từng bỡ ngỡ, từng run rẩy giữa những ngày đầu đặt chân đến đất nước Nga xa xôi lạnh giá. Một bức thư gửi cho cậu, cho tôi, và cho tất cả những ai đang đi qua những ngày tháng đầy thử thách nhưng cũng rực rỡ trong hành trình du học Nga.
Tôi là một đứa trẻ con, còn cậu – là một phiên bản trưởng thành hơn mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành. Khi tôi còn mải miết với những ngày rong chơi vô lo, thì cậu đã không ngần ngại dắt tôi rời khỏi vùng an toàn, bước vào một khung trời khác mang tên nước Nga – nơi tuyết rơi trắng trời, nơi tiếng Nga chưa bao giờ là dễ hiểu, và nơi mà từng bước chân đều là những lần học lại cách sống.
Tôi xốc nổi, cậu điềm đạm. Trong những ngày đầu loay hoay giữa lớp học và ký túc, tôi luôn cảm thấy bối rối vì mọi thứ quá mới mẻ, quá lạ lẫm. Khi tôi giận dữ vì không hiểu nổi bài giảng, vì nói không tròn một câu tiếng Nga, vì lạc đường giữa thành phố Tula lặng lẽ và phủ đầy gió buốt, cậu chỉ nhẹ nhàng nhắc: “Miễn là mình vẫn còn muốn cố gắng, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.”
Tôi học kiến thức, còn cậu học cách làm người. Ở nước Nga, tôi dành phần lớn thời gian để học tiếng Nga, để cố nghe hiểu và trả lời được câu hỏi của giảng viên. Cậu thì học cách làm bạn với những cô đơn, học cách chịu đựng nỗi nhớ nhà không thành tiếng, học cách gật đầu khi người khác cần mà không đợi lời cảm ơn. Cậu hỏi tôi: “Cậu đã thực sự hiểu lòng mình chưa?”
Tôi vô tư, cậu từng trải. Khi tôi cười khanh khách vì một chuyện vui nhỏ nhặt nào đó, cậu cũng cười, nhưng là nụ cười đã đi qua nhiều đêm lạnh không ngủ, nhiều lần thức trắng vì deadline, vì những ngày vắng quê hương. Dù vậy, cậu vẫn nói: “Cứ cười đi, vì cậu cười rất đẹp.”

Tôi yếu đuối, còn cậu luôn kiên cường. Tôi từng bật khóc vì bài thi đầu tiên không qua nổi, từng gục đầu giữa mùa đông giá buốt mà thấy mình bất lực. Nhưng cậu đã đứng dậy, gạt đi mọi tổn thương, ngẩng cao đầu mà bước tiếp, chỉ để nhắc nhở bản thân rằng: “Mình không thể bỏ cuộc ở đây được.”
Chúng ta – tôi và cậu – tưởng khác biệt, mà hóa ra lại là một. Hai bản thể cùng tồn tại trong một tâm hồn, va chạm, mâu thuẫn nhưng lại không thể thiếu nhau. Chính những ngày tháng du học tại Nga đã giúp tôi nhận ra rằng: trưởng thành không phải là từ bỏ những ngây thơ, mà là học cách bước đi cùng với nó, một cách mạnh mẽ và bao dung hơn.
Tula năm ấy – thành phố yên ả nằm cách Moskva hơn 180 cây số – không có những ánh đèn rực rỡ hay nhịp sống sôi động như ở thủ đô. Nhưng với tôi, Tula là cả một khoảng trời ký ức. Là những buổi học tiếng Nga chật vật nhưng ấm áp trong lớp học nhỏ, là những tối mùa đông quây quần bên nhau ăn mì gói, là những buổi đạp xe qua những hàng cây trơ trụi lá chỉ để nghe tiếng gió lùa vào lòng ngực. Là nơi tôi hiểu rằng học bổng Nga không chỉ trao cho tôi một cơ hội học tập, mà còn là một cơ hội để tôi sống thật sâu, thật đậm với chính tuổi trẻ của mình.
Có thể sau này, tôi sẽ trở về, sẽ bước vào một hành trình mới không còn những cái tên quen thuộc như UrFU, như RUDN, như Tula… Nhưng tôi biết chắc một điều: sẽ có một phần tuổi trẻ của tôi mãi nằm lại nơi đây – ở xứ sở bạch dương, nơi tôi đã từng học cách yêu thương chính mình.
Cảm ơn cậu – phiên bản trưởng thành hơn của tôi – đã luôn ở đó. Dù tôi có lùi bước, cậu vẫn luôn nhắc nhở tôi rằng: “Cố lên, chúng ta còn nhiều điều phải sống, phải trải qua, phải ghi nhớ.” Và cũng cảm ơn nước Nga, cảm ơn hành trình du học Nga đã cho tôi thấy được nhiều điều hơn cả mong đợi.
Một ngày nào đó, nếu nhìn lại, tôi sẽ nhớ về Tula. Không phải vì tuyết trắng hay mùa đông lạnh đến cắt da, mà vì nơi đó đã từng có một người như tôi, từng ngồi viết những dòng thư này, trong một đêm lặng lẽ nhưng đầy lòng biết ơn.
Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường tổng hợp Tula