Giao thừa ở Tula và những mùa Tết xa nơi đất khách
Nếu bạn từng trải qua một đêm giao thừa không có gia đình bên cạnh, chỉ có tuyết rơi ngoài cửa sổ và ánh đèn vàng lặng lẽ trong phòng trọ nhỏ, bạn sẽ hiểu Tết xa nhà không chỉ là nỗi buồn, mà còn là một cột mốc trưởng thành lặng lẽ.
Tôi là một du học sinh Việt Nam đang học tập tại Đại học Tổng hợp Quốc gia Tula – một thành phố cổ kính của nước Nga, nơi tôi đã gắn bó gần như trọn vẹn những năm tháng thanh xuân của mình. Chặng đường đến với nước Nga không hề dễ dàng. Tôi đã trải qua nhiều tháng ôn luyện, cố gắng không ngừng để giành được học bổng Nga – cơ hội để thực hiện ước mơ du học trong tôi từ thuở còn là học sinh phổ thông. Ngày nhận kết quả, tôi từng nghĩ mọi khó khăn đã ở lại phía sau. Nhưng không, những thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu.
Tiếng Nga là rào cản đầu tiên. Dù đã học trước ở Việt Nam, nhưng khi đặt chân đến đây, tôi như lạc vào thế giới khác. Mỗi cuộc giao tiếp là một lần đoán ý, một lần căng tai lắng nghe, và không ít lần bật khóc vì cảm giác bất lực. Thời tiết khắc nghiệt của xứ lạnh, nỗi cô đơn trong những buổi chiều dài, áp lực học tập, và đặc biệt là nỗi nhớ nhà ngày một lớn dần khi Tết đến gần – tất cả tạo thành một thứ cảm xúc vừa âm ỉ, vừa thấm sâu. Có lẽ những ai từng đi du học Nga, từng đón Tết nơi xứ người mới thật sự hiểu được điều đó.
Năm ấy, tôi không thể về Việt Nam vì lịch học dày đặc, cũng như tình hình dịch bệnh khiến chuyến bay trở thành điều xa xỉ. Đêm giao thừa, tôi lặng lẽ bước ra phố. Thành phố Tula đã lên đèn. Những con đường tuyết phủ trắng xóa, những ngọn đèn vàng nhấp nháy treo trên các cửa sổ như đang cố sưởi ấm cả một khoảng trời giá lạnh. Tiếng pháo hoa vang vọng đâu đó trong màn đêm. Tôi đứng đó thật lâu, ngước nhìn những chùm sáng rực rỡ trên bầu trời, rồi bật cười – vừa thương, vừa tủi.

Tôi ước gì mình có thể ngồi bên mâm cơm giao thừa với ba mẹ và em trai. Tôi nhớ tiếng nói cười rộn ràng trong nhà, nhớ cái cảm giác cùng nhau đếm ngược đón năm mới, nhớ những cái ôm ấm áp khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ. Nhưng thay vào đó, tôi chỉ có thể gọi về qua màn hình điện thoại, nghe giọng ba mẹ nghèn nghẹn mà vẫn cố tươi cười: “Ở nhà ai cũng thương nhớ con, mạnh mẽ lên nhé!”. Chỉ vài phút ngắn ngủi thôi mà lòng tôi như chùng xuống cả năm dài.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra: tôi không hề cô đơn. Những người bạn du học sinh Việt Nam tại Nga – dù không cùng máu mủ – lại chính là những người thân thiết nhất trong khoảnh khắc ấy. Chúng tôi cùng nhau nấu bánh chưng, gói nem, trang trí góc phòng như một góc quê hương thu nhỏ giữa trời Âu. Những lời chúc đầu năm, những cái bắt tay, những ánh mắt cảm thông – tất cả đã trở thành hơi ấm dịu dàng cho mùa Tết xa.
Du học Nga không chỉ là chuyện học hành hay những trang giáo trình dày đặc. Đó là hành trình của trưởng thành, của học cách vượt qua cô đơn, học cách giữ vững bản thân giữa một môi trường hoàn toàn khác biệt. Tôi đã học được cách tự chăm sóc mình, học được cách sống chan hòa, và cả cách trân trọng những điều nhỏ bé nhất: một tin nhắn hỏi thăm từ nhà, một món ăn có vị giống quê hương, hay đơn giản là một cái ôm giữa mùa đông lạnh buốt.
Tết đối với tôi giờ đây không chỉ là dịp sum họp, mà còn là thời khắc lặng lại để biết ơn hành trình đã qua. Dẫu xa quê, dẫu trái tim có lúc run rẩy vì những giây phút yếu lòng, nhưng tôi biết, mình đang sống những năm tháng không thể nào quên. Và tôi tin, nơi đây – Tula, nước Nga, sẽ luôn là một phần ký ức tuổi trẻ mà tôi trân trọng suốt đời.
Dù còn nhiều mùa Tết xa, dù còn phải cố gắng nhiều hơn nữa trong hành trình học tập và rèn luyện tiếng Nga, tôi vẫn luôn giữ trong tim tình yêu quê hương, và niềm tin rằng: mỗi du học sinh Việt Nam tại Nga, dù ở thành phố nào, dù ở Tula nhỏ bé hay giữa thủ đô Moskva phồn hoa, đều đang góp nhặt từng ngày tuổi trẻ để tạo nên những chương hồi ký đẹp nhất đời mình.
Tâm sự của bạn Q.M. – sinh viên trường tổng hợp Tula