Thanh xuân tôi chọn du học Nga và Ekaterinburg

Có những điều trong đời xảy ra thật nhanh, thật bất ngờ, không kịp suy tính, nhưng rồi lại hóa thành một phần ký ức mà ta chẳng thể quên. Ekaterinburg đến với tôi như thế — bất ngờ, ngắn gọn, thậm chí hơi vội vàng — nhưng lại âm thầm ghi dấu trong trái tim tôi bằng những điều thật dịu dàng.

Ngày tôi đặt chân đến thành phố Ekaterinburg để bắt đầu hành trình du học Nga bằng học bổng chính phủ, lòng tôi không mang theo nhiều kỳ vọng. Thú thực mà nói, những ngày đầu sống ở đây chẳng có gì khiến tôi cảm thấy gần gũi hay dễ chịu. Mọi thứ đều xa lạ: thời tiết, thức ăn, tiếng Nga khó nhằn, cả nhịp sống trầm lặng mà tôi không quen. Tôi từng nghĩ mình sẽ chỉ đếm ngược từng ngày để rời khỏi nơi này.

Thế rồi một điều lạ lùng đã xảy ra. Cũng giống như cách mùa xuân đến sau những ngày tuyết trắng lạnh lẽo, sự ấm áp ở Ekaterinburg đến từ những người tôi gặp – những anh chị, những người bạn cùng hành trình du học sinh Việt Nam nơi xứ người. Họ không quá hoàn hảo, đôi lúc còn hơi nghiêm khắc, lắm lúc lại hay trêu chọc, nhưng trong mắt tôi, họ là những người thật tốt bụng và đầy tình cảm. Chính họ đã khiến tôi từ một đứa trẻ non nớt, lạc lõng trở nên vững vàng hơn từng ngày.

Tôi còn nhớ rõ những bữa cơm đơn giản mà chan chứa tình thân của chị Trang, những buổi lang thang ngoài phố cùng Oanh và Huế, hay những đêm chạy deadline đến tận 3, 4 giờ sáng mà vẫn cười nói rôm rả. Ở Ekaterinburg, mọi người đối xử với nhau như thể đã quen biết từ lâu lắm rồi. Không có khoảng cách, không có sự ngại ngùng – chỉ có sự gần gũi và tin tưởng. Có lẽ vì thế mà tôi luôn nhớ từng chi tiết nhỏ, từ ánh đèn mờ trong ký túc xá đến tiếng cười vang trong bếp chung.

Thành phố này, dù ban đầu khiến tôi cảm thấy nhạt nhẽo và khắc nghiệt, cuối cùng lại dịu dàng đến lạ. Tôi bắt đầu yêu Ekaterinburg từ khi nào chẳng rõ, chỉ biết rằng mỗi mùa hoa táo nở trắng trời lại khiến tôi thổn thức. Những cành hoa mềm mại buông rủ, che khuất ánh nắng, tạo nên khung cảnh vừa mơ màng vừa rực rỡ. Tôi đã đứng rất lâu dưới một tán cây như thế và thầm đọc lại hai câu thơ của Lưu Quang Vũ:

“Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa?”

Nếu Ekaterinburg chỉ toàn là gian khó, tại sao lòng tôi lại đầy ắp thương mến? Nếu du học Nga chỉ có cô đơn, vì sao tôi lại cảm thấy nơi đây thân thuộc đến vậy? Có lẽ, giữa muôn vàn thử thách, nơi này vẫn luôn âm thầm dịu dàng theo cách riêng của nó.

Một năm không phải là quãng thời gian dài, nhưng đủ để tôi nhận ra mình đã lớn hơn, biết tự mình đứng dậy sau những lần mỏi mệt, đủ để học được cách chấp nhận, và cả cách yêu một điều từng không thích. Tiếng Nga giờ đây không còn quá đáng sợ nữa, dù vẫn còn nhiều từ tôi chưa thể hiểu, nhưng ít ra tôi không còn lặng thinh trong lớp như ngày đầu. Những lần đi chợ, đi học, làm giấy tờ — mọi thứ dần trở nên quen thuộc và có phần… dễ chịu.

Du học Nga không phải là một con đường bằng phẳng. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn hành trình này. Không phải vì nó dễ dàng, mà vì nó thật sự xứng đáng. Chính Ekaterinburg đã cho tôi thấy bản thân mình mạnh mẽ hơn tưởng tượng, kiên cường hơn rất nhiều so với cô bé bỡ ngỡ ngày xưa bước chân xuống sân bay trong làn tuyết lạnh.

Giờ đây, tôi không còn mong muốn điều gì quá lớn lao nữa. Chỉ hy vọng Ekaterinburg – thành phố xinh đẹp giữa lòng nước Nga – sẽ tiếp tục nhẹ nhàng với tôi thêm một chút, để tôi có thể tiếp tục viết tiếp những trang thanh xuân còn dang dở. Vì tôi tin, tuổi trẻ gắn với một nơi chốn không phải vì nó hoàn hảo, mà vì ở đó ta đã từng cười, từng khóc, từng sống trọn vẹn từng khoảnh khắc bằng cả trái tim mình.

Tâm sự của bạn N.L. – sinh viên trường tổng hợp Ural