Khi về nước, tôi lại nhớ những mùa Tết du học Nga
Chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng mẹ gọi vọng từ bếp: “Vào phụ mẹ dọn mâm đi con, giao thừa tới nơi rồi đấy!”. Tiếng nồi bánh chưng sôi lục bục trong đêm 30, mùi trầm hương, cánh mai ngoài sân lay động trong gió… Tất cả những thứ ấy đã từng là một phần thân thuộc của tôi suốt bao nhiêu năm, cho đến khi tôi trở thành một du học sinh Việt Nam sống và học tập tại Nga.
Tôi từng sống ở Nga hơn sáu năm, đi qua không biết bao nhiêu mùa đông trắng xóa, trải qua không ít cái Tết xa nhà, và giờ đã về Việt Nam gần ba năm rồi. Nhưng cảm giác mỗi lần Tết đến mà không được ở bên gia đình, cảm giác ấy chưa từng mờ đi trong ký ức. Dù đã được trở về, đã hai lần đón Tết trên quê hương, nhưng tôi vẫn hiểu rõ – thật rõ – cảm xúc của những bạn du học sinh Nga đang phải đón xuân nơi đất khách. Nỗi nhớ nhà có khi không trào dâng vào những lúc bận rộn, mà chỉ chợt lặng lẽ đến khi nhìn thấy một cành đào được ai đó chia sẻ lên mạng, hay khi nghe tiếng ai đó gọi về từ Việt Nam: “Tết này con có về không?”.
Tôi may mắn hơn một chút, vì giờ làm việc ở Hà Nội – cách nhà chỉ khoảng 50km – nên có thể về nhà bất cứ khi nào. Nhưng với những người đang học tập ở tận nước Nga xa xôi, cách cả hàng nghìn cây số, chuyến về nhà không dễ dàng như một cuộc gọi hay một cái bắt xe. Không phải ai cũng có thể “muốn về là về”, và không phải Tết nào cũng có thể trọn vẹn. Nhất là với những bạn nhận được học bổng Nga, những sinh viên đang chạy đua với bài tập, đồ án, những buổi thi bằng tiếng Nga căng thẳng – thì Tết đơn giản chỉ là một dấu mốc lặng lẽ đi qua, trong một căn phòng trọ nhỏ, với một mâm cơm quê nhà được chắp vá bằng tất cả sự cố gắng.
Nhưng giữa nơi xứ lạ đó, điều khiến tôi cảm thấy ấm áp là tình cảm của cộng đồng người Việt. Ở các thành phố lớn nơi có nhiều du học sinh Việt Nam sinh sống, các bạn vẫn có thể tìm được chút hương Tết thân quen. Là mùi bánh chưng mới luộc còn nóng hổi, là đĩa nem rán thơm lừng, là miếng gà luộc vàng ươm, là tiếng cười của những người bạn đồng hương ngồi xem “Gặp nhau cuối năm” trên màn hình nhỏ giữa trời tuyết đang rơi ngoài kia. Dù mỗi người một phương, không máu mủ ruột rà, nhưng cũng giống nhau ở một điểm: cùng tha thiết nhớ nhà, cùng nỗ lực để mang chút quê hương đến gần hơn giữa lòng nước Nga.
Du học Nga là một hành trình dài. Không chỉ có kiến thức, học bổng, hay những giờ học căng thẳng bằng tiếng Nga, mà còn là những bài học về tình thân, sự kiên cường và khả năng thích nghi nơi xứ người. Sống ở đâu rồi cũng thành quen, đón Tết ở đâu rồi cũng thấy vui nếu trong tim vẫn luôn nhớ về những người thân yêu. Tết, với du học sinh, không nhất thiết phải đủ đầy, không cần rực rỡ, chỉ cần có nhau, có một lời chúc từ quê hương gửi sang, có một nụ cười chia sẻ cùng bạn bè – thế là đủ ấm.
Năm cũ qua rồi, dù đã đi qua bao thăng trầm, cũng là lúc để tự nhủ với bản thân: “Mình đã sống tốt, đã cố gắng từng ngày và đã trưởng thành hơn rất nhiều.” Và dù ở đâu, Việt Nam hay Nga, chỉ cần trong tim còn giữ nguyên vẹn tình cảm dành cho quê hương, gia đình và những người thân yêu, thì Tết vẫn luôn có một chỗ đứng rất riêng, rất thiêng liêng.
Gửi đến tất cả các bạn du học sinh đang sống, học tập tại Nga, hay đang từng bước chuẩn bị cho hành trình du học Nga phía trước – một lời chúc thật lòng: Mong các bạn mạnh khỏe, giữ vững niềm tin, không ngừng nỗ lực học tập, nâng cao tiếng Nga mỗi ngày, và luôn biết trân trọng những gì mình đang có. Tết rồi sẽ lại đến, xuân rồi sẽ lại về, và dù có xa quê đến đâu, chỉ cần lòng mình luôn hướng về nhau – thì mọi khoảng cách sẽ trở nên gần gũi biết bao.
Tâm sự của bạn T.H. – cựu sinh viên trường tổng hợp Tyumen