Du học Nga và lần đầu tiên tự tay soạn mâm cỗ Tết

Chỉ khi Tết không còn ở trong tầm tay, người ta mới thấm thía thế nào là một mùa xuân vắng nhà. Có lẽ ai từng là du học sinh cũng đều ít nhất một lần trải qua cái cảm giác đứng giữa mùa đông xứ người, nhìn tuyết rơi trắng xóa ngoài khung cửa sổ, mà trong lòng chỉ có một mùi Tết mơ hồ len lỏi qua vài cuộc gọi vội vàng về quê nhà. Tôi cũng vậy. Là một du học sinh Việt Nam tại Nga, ba năm sống và học tập nơi đây là ba cái Tết xa quê, mỗi năm một cảm xúc, mỗi năm một lặng thầm.

Tôi đặt chân đến nước Nga năm 19 tuổi, khi tuổi trẻ còn đầy ắp mơ mộng và khát khao. Nhận được học bổng Nga là một trong những bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời tôi. Với nhiều người, du học Nga là một cơ hội quý giá – vừa học tập trong môi trường học thuật chuyên sâu, vừa trải nghiệm nền văn hóa giàu truyền thống. Nhưng cùng với đó là sự đánh đổi không hề nhỏ. Là những ngày tháng học tiếng Nga đầy gian truân, là những mùa đông kéo dài khiến tâm trạng cũng trở nên nặng nề, và là những lần đón Tết lặng lẽ nơi đất khách, khi nỗi nhớ nhà cứ âm thầm gặm nhấm từng khoảnh khắc.

Tôi còn nhớ rất rõ Tết đầu tiên xa quê. Lúc ấy, tôi cứ ngỡ mình sẽ ổn, sẽ mạnh mẽ. Nhưng đến khoảnh khắc giao thừa, khi tiếng chuông báo hiệu năm mới vang lên từ điện thoại, tôi lại bật khóc như một đứa trẻ. Mỗi lần gọi về nhà, chưa kịp nói gì, cổ họng đã nghẹn lại, nước mắt cứ tự nhiên rơi. Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi cũng lặng thinh, rồi giả vờ mắng yêu vài câu để che giấu giọng run run. Những lúc như thế, tôi chỉ ước mình có thể bay về trong tích tắc, chỉ để được ngồi bên nồi bánh chưng đang sôi, chỉ để được nghe tiếng cười rộn ràng trong căn bếp nhỏ của gia đình.

Người ta vẫn hay bảo, Tết giờ nhạt đi nhiều. Nhưng với tôi, chưa bao giờ Tết lại đậm vị như những năm tháng xa quê hương. Nhờ những cái Tết lạnh lẽo giữa trời tuyết Nga, tôi mới cảm nhận trọn vẹn giá trị của sự sum vầy. Mới hiểu vì sao bữa cơm ngày Tết lại thiêng liêng đến thế, vì sao những điều tưởng chừng giản đơn như dọn dẹp nhà cửa hay gói bánh lại khiến người ta nhớ mãi không thôi.

Tết năm nay, tôi đã mạnh dạn làm một điều chưa từng: tự tay chuẩn bị một mâm cơm chay đơn giản. Dù chỉ là vài món nhỏ, nhưng trong từng món ăn đều có cả tình thương và sự trân trọng gửi gắm. Tôi cùng vài người bạn cũng là du học sinh Việt Nam ở Nga quây quần bên nhau, kể nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện học hành, chuyện tiếng Nga khó đến nhường nào… Và trong cái lạnh cắt da của mùa đông Siberia, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ. Tết không còn chỉ là khái niệm thuộc về địa lý. Tết là cảm xúc, là những điều thân thuộc mà ta cố giữ gìn dù ở nơi đâu.

Du học Nga đã cho tôi rất nhiều: kiến thức, cơ hội, trải nghiệm. Nhưng có lẽ điều quý giá nhất mà tôi có được là sự trưởng thành trong những tháng ngày cô đơn. Khi không còn sự bao bọc của gia đình, tôi học cách tự lo liệu mọi thứ. Học cách sống, học cách nhớ và học cách yêu thương sâu sắc hơn. Chính những mùa Tết không trọn vẹn ấy giúp tôi hiểu ra rằng: dù cuộc sống du học có nhiều khó khăn, có cả những giọt nước mắt lặng lẽ, thì chỉ cần trái tim mình còn giữ lấy những giá trị thân thuộc, ta vẫn có thể tìm thấy Tết giữa chốn xa xôi.

Chặng đường phía trước còn dài. Hành trình học tập ở nước Nga vẫn đang tiếp diễn, với những thách thức mới, những cột mốc mới. Nhưng tôi tin, mỗi mùa Tết trôi qua, tôi sẽ lại mạnh mẽ hơn một chút, trưởng thành hơn một chút, và thêm yêu thương nhiều hơn những điều bình dị đã từng là lẽ thường nơi quê nhà.

Năm mới đến rồi. Dù không có tiếng pháo, không có cành mai hay cành đào nở rộ, tôi vẫn muốn gửi lời chúc từ tận đáy lòng tới tất cả các bạn du học sinh Việt Nam đang học tập tại Nga và trên khắp thế giới: chúc các bạn có một năm học hiệu quả, nhiều sức khỏe, vững vàng trên hành trình phía trước, và luôn giữ Tết trong tim mình – ấm áp và trọn vẹn theo cách riêng.

Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường tổng hợp Tyumen