Thư gửi nước Nga thân mến của tớ…

Gửi cậu,

“Tớ thích cảm giác được là kẻ vô danh trong một thành phố xa lạ”

Có những thành phố khiến ta thương từ lần đặt chân đầu tiên, không phải vì sự xa hoa hay tráng lệ, mà vì ở đó, ta đã từng sống một đoạn thanh xuân không thể nào quên. Với tớ, nước Nga là một nơi như vậy – lặng lẽ, rộng lớn, và đủ bao dung để một đứa du học sinh Việt Nam như tớ học cách lớn lên trong im lặng.

Tớ vẫn nhớ cảm giác những ngày đầu đặt chân đến Moscow, giữa một trời thu bảng lảng nắng vàng và những hàng cây dần chuyển lá. Thành phố rộng đến choáng ngợp, người thì vội, tàu điện chạy ầm ào, mọi thứ đều mới mẻ, lạ lẫm. Tớ không biết một ai, cũng chẳng ai biết tớ. Nhưng chính trong sự vô danh ấy, tớ tìm được một kiểu bình yên rất khác. Bình yên của một người đang bắt đầu lại, đang học cách sống trong một ngôn ngữ khác, với một nhịp sống khác, giữa một nền văn hóa hoàn toàn xa lạ. Du học Nga không giống như những giấc mơ rực rỡ mà người ta hay vẽ ra. Nó có lạnh, có cô đơn, có cả những chiều mùa đông mặt trời lặn từ 3 giờ, tuyết phủ trắng ngoài cửa sổ, trong phòng trọ chỉ còn lại tiếng thở dài của chính mình. Nhưng cũng chính ở đó, ta học cách trưởng thành.

Tớ từng nghĩ tiếng Nga là ngôn ngữ khó nhất thế giới, khó đến mức khiến người ta nản lòng. Nhưng mỗi lần hiểu thêm một từ mới, phát âm tròn trịa hơn một chút, hay lần đầu tiên có thể tự gọi món ăn trong căng-tin mà không cần google dịch, tớ lại thấy vui. Học tiếng Nga không đơn giản là để nghe – nói – đọc – viết, mà là để hiểu được tâm hồn người Nga, để sống như một phần nhỏ trong xã hội này, để không còn lạc lõng. Những buổi học dài, những giờ tự học đến khuya, những bài kiểm tra căng thẳng… đôi khi khiến tớ muốn buông bỏ. Nhưng rồi nghĩ về gia đình, về ước mơ, và cả học bổng Nga mà tớ đã nỗ lực giành lấy – tớ lại tự nhắc mình phải cố thêm một chút nữa. Vì không chỉ là học tập, du học ở Nga còn là cuộc hành trình của bản lĩnh, của niềm tin và lòng kiên nhẫn.

Mỗi mùa ở Nga đều mang một dáng hình riêng, nhưng cũng giống như hành trình của tụi mình vậy – đầy đổi thay. Xuân chớm với tuyết tan, hè đến cùng những đêm trắng, thu vàng rực rỡ lá phong và đông thì lạnh buốt cả lòng. Có năm tớ đón giao thừa trong ký túc xá cùng vài đứa bạn Việt, không bánh chưng, không mứt tết, nhưng ai cũng mang theo trong lòng hương vị Tết quê nhà. Có lần đứng giữa quảng trường đỏ, nhìn pháo hoa đêm giao thừa Nga mà lòng lại nhớ tiếng pháo tuổi thơ nơi quê cũ, nhớ bữa cơm có mẹ ngồi tỉ mẩn gói nem, có bố rửa lá dong ngoài sân. Tết nơi đây chẳng giống Tết ở nhà, nhưng vẫn khiến lòng ấm lên khi có người Việt bên cạnh, có người hỏi han, cùng nhau nấu bát canh nóng giữa cái lạnh dưới âm độ.

Cũng như bao du học sinh khác, tớ đã có những ngày thấy lòng chênh vênh, thấy tủi thân khi ốm mà chẳng ai bên cạnh, khi thèm món ăn quê hương mà chỉ có thể tự mày mò nấu lấy. Nhưng rồi, chính những điều nhỏ nhặt ấy lại khiến tớ yêu hơn quê nhà, yêu hơn cả chính mình ngày trước. Du học không phải là con đường dễ dàng, nhưng chắc chắn là con đường đáng đi. Vì chỉ khi xa nhà, người ta mới biết đâu là nơi để trở về. Và chỉ khi đối diện với sự cô đơn thật sự, ta mới học cách tự yêu lấy chính mình.

Giờ đây, khi đã sống cùng nước Nga vài mùa, tớ không còn thấy mình là một kẻ lạ giữa Moscow nữa. Vẫn là những chuyến tàu chạy ầm ào, vẫn là những con đường dài hun hút, nhưng tớ đã có những lối đi quen, những hàng quán ruột, vài người bạn thân, và cả những kỷ niệm mà nếu mai này rời đi, chắc chắn sẽ nhớ rất nhiều. Cảm ơn nước Nga – vì đã trở thành một phần tuổi trẻ của tớ, đã bao dung những ngày tớ vụng về, non nớt, đã dạy tớ biết nhẫn nại, biết sống chậm và trân trọng từng điều nhỏ bé.

Viết những dòng này không phải để kể lể hay khoe khoang về hành trình du học, mà chỉ là muốn ghi lại một đoạn cảm xúc thật lòng – rằng giữa những ngày đông dài và tuyết trắng phủ kín ấy, vẫn có một trái tim Việt Nam đang học cách vững vàng, đang sống hết mình với thanh xuân, với ước mơ, và với những điều tốt đẹp phía trước. Nếu ai đó hỏi tớ: “Du học Nga có gì đặc biệt?”, thì tớ sẽ trả lời rằng, chính vì nó không dễ dàng nên mới đáng nhớ. Và chính vì ở xa nhà nên mới học được cách yêu nhà hơn, yêu quê hương hơn.

Chúc cho những ai đang chuẩn bị hành trình du học, đang tìm kiếm học bổng Nga hay đang vật lộn với tiếng Nga mỗi ngày, luôn giữ được niềm tin vào chính mình. Mỗi ngày trôi qua nơi đất khách, dẫu có chút buồn, chút mỏi, nhưng đều đáng quý. Vì khi trở về, ta sẽ mang theo không chỉ kiến thức, mà còn là cả một tuổi trẻ đầy bản lĩnh và ký ức chẳng thể nào quên.

Tâm sự của bạn A.D. – sinh viên trường Kinh tế Plekhanov